Những bi kịch tuổi học trò – Phần 3

Bé đã sớm phải chứng kiến cảnh cha mẹ mỗi người một đường. Tôi trơ trọi đứng giữa, nhìn mà tuyệt vọng. Trong tâm thức người Việt Nam, không có cha, hay mất cha là một tổn thất rất lớn: thiếu một chỗ dựa, một sự nâng đỡ, “Con không có cha như nhà không có nóc”, thiếu một tình thương và một lòng tin. Tuy sống với mẹ nhưng Q.T lại không được hưởng tình thương yêu chăm sóc của mẹ. Dường như đối tượng đầu tư cảm xúc của người mẹ này không phải là đứa con côi cút đáng thương mà là những người đàn ông. Nguồn lực nâng đỡ duy nhất còn lại của Q.T là ông ngoại, nhưng tình thương yêu cuối cùng này giờ đây cũng không còn nữa. “… Tôi trơ trọi đứng giữa nhìn mà tuyệt vọng…”. Song một tác nhân nữa càng làm cho Stress gia tăng có lẽ là những lời mắng nhiếc hàng ngày của người mẹ làm hạ phẩm giá của đứa con. “Sao mày đần thế? Sao mày hãm thế? Đã là những ngọn đòn trí mạng ám vào lòng tự trọng của cô bé vốn đã không còn tình thương và lòng tin kiến tạo ra một mặc cảm tội lỗi”. Và đừng cứu tôi. Nếu tôi có sống đi chăng nữa cũng chỉ là cái gai di động trước mắt mọi người…”. Mặc cảm tội lỗi đó cứ bị dồn nén vào cõi vô thức, không được chia sẻ với ai sinh ra giận dữ oán thù. Tình cảm giận dữ này không trút bỏ vào một đối tượng nào khác mà hướng vào chính bản thân. Đó là nguồn gốc ý tưởng tự sát. Ý tưởng tự sát này đã được hình thành từ lâu ít ra là một tháng trước đó (hôm rủ bạn đi mua thuốc bả chuột). Song điều bất hạnh cho cô gái là hành vi này đã không được phát giác và cảnh giác. Rõ là sự tan vỡ gia đình, tình yêu thương bị tước đoạt, sự mất lòng tin và vi phạm lòng tự trọng đã tạo ra nơi Q.T một stress mạn tính, một thiếu nữ đang tràn trè sinh lực (Q.T là một cô gái xinh xắn, hoàn toàn khỏe mạnh), đang khát khao cuộc sống: “… Tôi chỉ mong muốn cho mình một cuộc đời hạnh phúc đầm ấm sung sướng…” và cũng chứa chan lòng nhân ái, “… Mong rằng kiếp sau gặp lại cuộc đời sẽ hạnh phúc hơn phải không?…” (lời cuối thư). Xung đột nội tâm không lối thoát, dai dẳng, vượt quá sức chịu đựng, lại sống trong cảnh cô đơn không người nâng đỡ, Q.T không còn cách phòng vệ nào khác ngoài cách ứng phó tiêu cực là tìm đến cái chết, một hành vi tự hủy hoại để thoát thân. Tháng 10 năm 1996.
GS. Đặng Phương Kiệt – Trí Thức Trẻ – số 17 – tháng 11 – 1996.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *