Những bi kịch tuổi học trò – Phần 2

Vĩnh biệt: Q.T. Vĩnh biệt xã hội, ngôi nhà thế giới này. Mong rằng kiếp sau gặp lại. Cuộc đời sẽ hạnh phúc hơn phải không?
Theo lời kể của thân nhân: Sau 16 giờ 30 phút cùng ngày, người mẹ đi làm về thấy con gái không đi học như mọi ngày (sách, vở cặp còn để trên bàn), gọi con không thấy trả lời, vội mở chăn ra thì thấy tay chân lạnh toát, nước tiểu ướt đãm quần áo, không thở, mắt cứng đờ vội mang đi bệnh viện nhưng không cứu được. Được biết, bữa trưa hôm đó ngày 3 tháng 4 năm 1995, ăn cơm với bà ngoại (vốn ít quan tâm đến cháu) nhưng ăn ít. Sau đó về buồng riêng có lẽ uống thuốc diệt chuột Trung Quốc. Lá thư kể trên được tìm thấy trên mặt bàn cạnh giường nằm chắc được viết ra ngay trước lúc có hành vi tự sát.
Q 1 là một thiếu nữ tuổi 16, không thi vào được lớp 8 nên xin vào học một trường trung cấp tài chính (do một người chị họ của mẹ đang làm ở ngành này xin cho. Bố mẹ ly dị từ lúc được một năm tuổi. Mẹ là một công nhân, học hết lớp 7, tự nguyện kết hôn với người chồng, hơn 7 đến 8 tuổi, vốn là một cán bộ phiên dịch trung cấp tiếng Nga, đã có lần đi theo một đoàn cán bộ sang Nga làm phiên dịch, bị đuổi về nước vì có quan hệ bất chính với một người con cái Nga. Trở về nước không có việc làm, bố mẹ ở quê là nông dân nghèo. Tuy nghèo, nhưng cố làm ra vẻ sang trọng: mượn quần áo mới, giầy mới. Tình cờ một lần nói chuyện với một người Nga trên đường phố, được vợ chưa cưới chứng kiến, anh là một người đẹp trai, có sức hấp dẫn… rồi hai người kết hôn. Sau kết hôn, hai người chỉ thuê được một căn nhà rất tồi tàn. Cảnh nghèo túng không thể che giấu được, người vợ vỡ mộng và quyết định ly dị chồng khi đứa con vừa tròn 1 tuổi. Từ khi cha mẹ ly dị. Q.T ở với mẹ và ông bà ngoại. Mẹ ở vậy nuôi con nhưng vẫn có nhu cầu gần gũi với nhiều người đàn ông khác, thường tự nguyện đi lại với một người đàn ông ngay cạnh nhà, là một kỹ sư, đã bỏ vợ, sống độc thân, có lần đánh ghen với một phụ nữ khác là bồ của người đàn ông này. Mẹ ít có thì giờ và ít để tâm chăm sóc con, lại hay mắng “Sao mày đần thế, sao mày hãm thế, không có bạn bè gì cả (ý nói bạn trai)…”. Chỉ có ông ngoại quan tâm, nhưng ông ngoại đã chết trước đây hai năm. Một tháng trước Q.T rủ một bạn gái đi mua thuốc diệt chuột Trung Quốc nhưng bạn ngăn lại (người bạn này kể lại)
Lời bàn: Lá thư có lẽ đã phản ánh khá trung thực tâm trạng cô gái. Nỗi tuyệt vọng bắt nguồn trước hết từ cuộc tan vỡ hôn nhân của hai bố mẹ. Từ khi ly dị, bố Q.T vào ở hẳn Sài Gòn và không một lần gặp lại con: cuộc chia ly là vĩnh viễn, thậm chí khi nhận tin con chết cũng không ra thăm. Càng lớn lên, Q.T càng cảm thấy đau khổ vì gia đình tan vỡ…
GS. Đặng Phương Kiệt – Trí Thức Trẻ – số 17 – tháng 11 – 1996

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *