Những bi kịch tuổi học trò – Phần 1

LTS: Trong lĩnh vực tâm lý học, kể cả tâm lý trẻ em, stress được xem là một típ trải nghiệm độc nhất vô nhị ngày càng thu hút sự quan tâm to lớn không những của các nhà tâm lý học mà còn của nhiều giới khoa học khác như sinh lý học, y học, xã hội học, các nhà nghiên cứu môi trường… Những câu hỏi thường được đặt ra: stress thực chất là gì? Những tác nhân gây stress nào là phổ biến? Bằng cách nào các tác nhân gây stress có thể ảnh hưởng đến sức khỏe thể chất và tinh thần mỗi cá nhân, mỗi gia đình? Con người ứng phó với stress ra sao và có cách nào ngăn chặn được stress? Giáo sư Đặng Phương Kiệt, bác sĩ nhi khoa và là thành viên Hội đồng khoa học Trung tâm N – T đã có nhiều công trình nghiên cứu về vấn đề này sẽ giới thiệu với bạn đọc Tri thức trẻ một số đáng quan tâm nhất giúp chúng ta hiểu thêm về tuổi học trò.
Kỳ 1 – một lá thư tuyệt mệnh
Ngày 3 tháng 4 năm 1996. Thế là tôi quyết định cho cái chết cho mình, đó cũng là một giải pháp cuối cùng để giải thoát chính mình để sang thế giới bên kia. Tất cả quá khứ và tương lai sẽ vứt bỏ hết chỉ còn lại cái chết là tốt nhất. Vĩnh biệt cuộc đời đau khổ. Tôi chịu quá nhiều mất mát rồi. Bé đã sớm phải chứng kiến cảnh cha mẹ mỗi người một đường. Tôi trơ trọi đứng giữa. Nhìn mà tuyệt vọng. Tôi xin viết vài dòng ngắn ngủi này. Cái chết của tôi chắc phần nào nhẹ bớt đi một gánh nặng. Mà đáng ra tôi không nên sinh ra và lớn lên ở xã hội này. Nhưng tôi vẫn phải tồn tại. Tôi xin viết vài dòng ngắn ngủi này. Cái chết của tôi chắc phần nào nhẹ bớt đi một gánh nặng. Mà đáng ra tôi không nên sinh ra và lớn lên ở xã hội này. Nhưng tôi vẫn phải tồn tại. Tôi tồn tại mà tâm hồn tôi đã chết. Tôi chỉ mong muốn một điều: Hãy để tôi được chết thanh thản, nhẹ nhàng như bao người đã chọn cho mình một hướng đi. Và đừng cứu tôi. Nếu tôi có sống đi chăng nữa cũng chỉ là cái gai di động trước mặt mọi người. Và hôn đã chết rồi chỉ còn thể xác. Và mọi người lại trách móc. Tôi đần độn, tôi đần độn. Nhưng cái gì đã làm cho tôi đần độn như vạy, cái gì hả? có phải cuộc sống này đã làm tôi mất mát lớn như vậy? Tôi chỉ mong muốn cho mình một cuộc đời hạnh phúc đầm ấm sung sướng. Mà cái mơ ước nhỏ nhoi đó cũng không có được. Thôi, tôi dừng bút tại đây. Tôi mong rằng mọi người đều hạnh phúc.
GS. Đặng Phương Kiệt – Trí Thức Trẻ – số 17 – tháng 11 – 1996.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *