Nhà máy điện nguyên tử

Những năm gần đây, châu Á với hơn 60% dân số thế giới nói chung và Đông Nam Á nói riêng được đánh giá là vùng có tăng trưởng kinh tế mạnh nhất thế giới. Việc xây dựng và chuẩn bị xây dựng điện nguyên tử ở các nước chung quanh ta cho thấy xu thế giải quyết bài toán năng lượng bằng năng lượng hạt nhân là xu thế đúng đắn trong tương lai. Chúng ta ngày càng nhận thấy sự phát triển điện năng ở nước ta vẫn chưa đi kịp chưa nói là điện năng phải đi trước một bước với sự phát triển năng động của nền kinh tế, điều đó cùng với tình hình phát triển năng động của nền kinh tế, điều đó cùng với tình hình phát triển điện nguyên tử trong khu vực đang tạo ra một sức ép rất lớn đối với việc hoạch định một chương trình hạt nhân khả thi cho Việt Nam. Trung Quốc đã xây dựng nhà máy nguyên tử công suất là 300 MW bắt đầu chạy từ năm 1992 đang chuẩn bị xây 2 nhà máy với công suất là 2 x 600 MW và sẽ xây dựng 2 nhà máy ở vịnh Đại Á công suất 2 x 1000 MW do Pháp cung cấp. Một hiệp định khác được ký với Nga xây hai nhà máy công suất là 2 x 350 MW. Rõ ràng Trung Quốc đã đưa điện nguyên tử vào chiến lược năng lượng của mình. Một lãnh thổ nhỏ như Đài Loan cũng đã có tới 6 nhà máy điện nguyên tử với tổng công suất là 4890 Mwe và đến năm 2000 sẽ có thêm 2 nhà máy với công suất là 2 x 1000 Mwe nữa đi vào hoạt động. Khác với Trung Quốc, Ấn Độ đi theo chính sách hạt nhân tự lực, nghĩa là tự nghiên cứu thiết kế lấy nhà máy điện nguyên tử với sự hỗ trợ của chuyên gia nước ngoài. Ấn Độ đã có chương trình hạt nhân từ năm 1949, họ có một trữ lượng Thoonium lớn có thể dùng làm nhiên liệu hạt nhân. Hiện nay nhà máy Kakrapar 1 là tổ máy số 10 đang hoạt động tổng công suất điện nguyên tử là 2603 Mwe chiếm tỷ lệ là 3,3%. Ấn Độ có nhà máy sản xuất nước nặng nên đi theo hướng chế tạo các nhà máy điện nguyên tử chạy bằng Uranium thiên nhiên. Parkistan có nhà máy điện nguyên tử loại nước nặng với công suất là 125 Mwe đã hoạt động được 20 năm nay. Năm 1993 nước này mua thêm một tổ máy của Trung Quốc công suất là 300 Mwe và có thể còn mua thêm một tổ máy loại này nữa, họ sản xuất là 1,5% điện năng là Hà Nội. Thái Lan đã có dự án cho 6 LPU với tổng công suất là 6 nghìn Mwe, hai tổ máy đầu tiên sẽ phát điện vào năm 2006. Các nước khác quanh ta như Indonexia, Malaysia cũng đều đã có luận chứng khả thi cho việc điện nguyên tử vào nền kinh tế của mình. Philippines đã xây dựng một nhà máy điện nguyên tử, hoàn thành năm 1986 song vì một số lý do nên chưa hoạt động, song theo nguồn tin của phủ tổng thống Philippines sẽ phải xây dựng nhiều nhà máy điện nguyên tử để giải quyết vấn đề thiếu hụt năng lượng của đất nước trong một chương trình hạt nhân dài hạn. Trong khu vực quanh ta Hàn Quốc đã trở thành một nước có chính sách hạt nhân đúng đắn và đáng tin cậy, lại có nhiều điểm tương đồng với ta nên đáng để cho ta tham khảo trong việc hoạch định một chương trình hạt nhân thích hợp. Từ năm 1971 Hàn Quốc đã khởi công xây dựng tổ máy đầu tiên với công suất là 587 Mwe và dự tính đến năm 2006 sẽ có 27 nhà máy điện nguyên tử. Để trả lời câu hỏi liệu có cần thiết và khi nào phải đưa điện nguyên tử vào nước ta các chuyên gia năng lượng nói chung và chuyên gia năng lượng nguyên tử nói riêng đã phải giải quyết bài toán quy hoạch điện nặng theo kế hoạch phát triển kinh tế của đất nước với tốc độ tăng trưởng GDP đã được Đại hội VIII Đảng Cộng sản Việt Nam vạch ra đến năm 2000 và 2020. Họ phải đưa lên bàn cân dùng các chương trình tính toán khá phức tạp mọi khả năng phát triển cho phép của nhiệt điện than, nhiệt điện khí và thủy điện để đưa ra một vài phương án khả dĩ khác nhau trong việc bổ sung phần điện năng thiếu hụt bằng năng lượng hạt nhân. Muốn xây dựng một nhà máy điện nguyên tử có công suất là 1 nghìn Mwe cũng phải tốn cỡ 2,5 tỷ đô la Mỹ. Theo các chuyên gia năng lượng đầu ngành thì để đáp ứng được nhu cầu điện năng cho phát triển kinh tế nước ta như tốc độ hiện nay, đến khoảng năm 2010 đến năm 2015 đã phải đưa tổ máy điện nguyên tử đầu tiên vào hoạt động. Do đặc thù của công nghiệp điện nguyên tử thời gian gần 20 năm tới cũng chẳng phải là một khoảng thời gian lớn để tiến hành các việc cần thiết cho việc đưa điện nguyên tử vào nước ta. Điều làm cho nhiều người lo ngại đi đến do dự trong việc sử dụng năng lượng nguyên tử là vấn đề an toàn, an toàn trong vận hành để tránh mọi rủi ro và an toàn cho môi trường tránh cho môi trường bị ô nhiễm. Năng lượng nguyên tử tác động đến môi trường ở mức độ thấp hơn nhiều so với các loại nhà máy điện khác, không gây ra hiệu ứng nhà kính và các tác động khác tới sức khỏe con người. Sau sự cố Chernobyl các nhà khoa học và công nghệ Hà Nội càng nỗ lực hơn trong việc tạo ra các thế hệ LPUHN mới có tốc độ an toàn cao. Hy vọng đến khi nước ta nhập nhà máy điện nguyên tử công nghệ LPU sẽ cho ra đời các nhà máy gần như tuyệt đối an toàn và đó cũng là tình huống thuận lợi cho các nước đang phát triển, thừa hưởng thành tựu mới của trí tuệ loài người.
Đoàn Cao- Trí Thức Trẻ – số 19 – tháng 1 – 1997.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *