Luật Sa mạc – Phần 3

Cuộc sống lang bạt của cô thật vất vả, vừa khổ sở lại vừa nguy hiểm, nhất là đối với phụ nữ yếu ớt như cô. Nhưng cô không từ bỏ ý định. Lòng cô nung náu hận thù. Cô cảm thấy Ahmed không thể thoát khỏi tay cô, một ngày kia nhất định cô sẽ tìm ra hắn, dù hắn rời khỏi nước Syrie, dù cô phải đi đến tận cùng trời cuối đất. Là một phụ nữ theo đạo Hồi, nên cách ăn mặc nghiêm ngặt của cô giúp cô có thể trông thấy mà không bị phát hiện. Cô có thể bình thản đối mặt với mọi người, dù Ahmed có đứng cách cô một mét, hắn cũng không thể nhận ra cô. Đột nhiên, Suliema giật thót. Gã ăn xin ngồi dưới đất kia, rách rưới bẩn thỉu phải chăng chính là hắn? Suliema tới gần, nhìn kỹ. Hiển nhiên, người này chẳng giống gì với tên nhà giàu kiêu ngạo định mua cô với giá là 30 con lạc đà, nhưng các đường nét thì đúng là của hắn và sự sa sút kia của hắn thật là dễ hiểu. Có lẽ khi chạy trốn, hắn thật là dễ hiểu. Có lẽ khi chạy trốn, hắn đã quá vội vàng, chỉ đem theo được một ít tiền, hắn tiêu đã hết nên nay phải sống trong cảnh bần hàn. Suliema vẫn chằm nhìn gã ăn xin. Càng nhìn cô càng thấy gã này giống Ahmed, nhưng như thế đã đủ chưa? Cô không có quyền nhầm… Gã ăn xin thấy thái độ tò mò của người phụ nữ này. Nghĩ rằng cô thương hại, gã chìa tay.
Thưa bà bà làm ơn làm phúc…
Suliema chợt run lên nhưng cô ghìm lại được. Đúng là giọng của Ahmed rồi. Nhưng ngày lang bạt tìm kiếm của cô đã chấm dứt. Bây giờ đến một việc khó khăn nhất nhưng cô không sợ. Suliema rảo chân bước ngay đi, không trả lời, cô dừng lại dưới một cái cổng cách đó chừng hai mươi mét. Có đông người qua lại thế này, cô chưa thể báo thù. Cô cần chỉ có riêng cô với hắn, trong vài phút thôi. Cô đành chờ vậy… Trời sắp tối, Suliema bồn bồn. Một phụ nữ theo đạo Hồi không thể ở ngoài phố ban đêm. Nhưng nếu ngày mai cô mới quay lại đây liệu Ahmed có còn ngồi ăn xin ở kia? Nhỡ hắn có nghi ngờ vì thái độ bí ẩn của cô? Nhờ hắn có nghi ngờ vì thái độ bí ẩn của cô? Nhờ hắn hiểu ra? Hay cô cứ cẩn thận ngay cho chắc ăn?
Suliema nắm chặt chuôi con dao găm của anh trai mà cô giấu dưới lớp áo. Cô ngần ngại không phải sợ bị bắt, mà cô sợ một người khách qua đường nào đó ngăn cản cô. Cô khẽ kêu lên một tiếng. Có lẽ là thánh Allah phù hộ cô, vì Ahamed vừa đứng dậy đi vào một phố vắng. Một lần nữa cô lại cảm ơn thánh Allah. Ahmed vừa quặt vào một ngõ hẽm. Cô phải hành động ngay thôi.
Cô gọi:
Ahmed!
Hắn ngoảnh lại: Có lẽ hắn đã hiểu, nhưng hắn vẫn đứng yên nhìn cô. Hắn sừng sỡ và quá ngạc nhiên, hay lòng kêu hãnh đàn ông đã ngăn không cho hắn chạy trốn một phụ nữ?
Cô đấy à, Suliema?
Tôi đây.
Cô muốn gì?
Muốn giết mày…
Vừa nói cô vừa rút dao. Ahmed ấp cúng:
Nhưng tôi không thể đấu dao với cô!
Suliema cười phá lên.
Ai nói với chuyện đấu đao? Dễ thường mày đấu dao với anh trai tao chắc?
Ahmed vội lùi lại. Suliema vừa rút súng lục ra. Ahmed co cẳng chạy. Nhưng đã quá muộn. Một tiếng nổ vang lên, rồi tiếng nổ thứ hai. Hắn ngã lắn ra. Nhờ luật sư biện hộ và các quan tòa có tấm lòng nhạy cảm, Suliem chỉ bị kết án 3 năm tù. Ba năm sau, cô được ân xá, và đương nhiên cô lấy Youssef vẫn chờ đợi cô. Việc đầu tiên cô quan tâm là tổ chức một buổi lễ cảm động đưa anh trai ra khỏi mộ và chôn lại anh ở tư thế nằm. giờ đây anh đã có thể yên nghỉ.
Vũ Đình Bình – Trí Thức Trẻ – số 9 – tháng 3 – 1996.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *