Luật Sa mạc – Phần 2

Em sẽ làm gì?
Suliema khẽ đáp:
Em làm bổn phận của em.
Em báo cảnh sát chứ?
Không!
Nhưng đây là một vụ giết người. Anh ấy bị một phát đạn giữa ngực?
Em trông thấy rồi, Anh ấy bị ám hại bởi một tên hèn hạ. Và em biết đó là ai. Anh ấy có bảo em biết kẻ nào sẽ ra đây gặp anh ấy?
Không. Nhưng đó chỉ có thể là Ahmed.
Youssef thử bàn:
Có thể em đúng. Nhưng chính vì thế, chúng ta phải báo cảnh sát. Ahmed sẽ bị truy nã và bị trừng phạt. Suliema nhìn từ đầu đến chân người yêu vẻ khinh thường.
Anh muốn nói là sẽ báo cảnh sát?
Em nghe đây, Suliema, em phải hiểu anh. Anh buộc phải làm thế. Anh là một quân nhân. Và đây là một vụ giết người. Ánh mắt Suliema đầy căm ghét:
Nếu anh làm thế, Youssef anh có thể nói với em lời vĩnh biệt.
Anh trung sĩ im lặng. Lát sau anh buông một tiếng thở dài.
Suliema bắt đầu nói, nhưng giọng cô kỳ lạ, xa xăm, như cô đang trong mơ.
Chôn cất anh Hachem Kabir xong, em sẽ ra đi.
Đi đâu?
Cô gái như không nghe thấy câu hỏi. Cô nói tiếp:
Em sẽ chôn anh ấy ở tư thế ngồi, vì anh ấy sẽ chưa được yên nghỉ chừng nào anh ấy chưa được báo thù.
Em muốn nói rằng…?
Rằng em sẽ báo thù cho anh ấy!
Em điên rồi! Một cô gái không bao giờ báo thù!
Nhưng em thì có.
Em biết luật sa mạc đấy chứ? Em có biết người báo thù phải hành động như thế nào đấy chứ?
Có em biết, em còn biết rằng vì em mà anh Hachem Kabir chết vì lòng yêu thương em. Vì anh ấy không muốn gả em cho một kẻ em không yêu. Họ lại im lặng một lát, rồi Youssef cất tiếng:
Suliema, em có nghĩ đến chúng ta không?
Lần đầu tiên giọng cô dịu lại.
Em không có quyền lựa chọn. Có thể là chúng ta sẽ gặp lại nhau sau này, nếu đó là ý thánh Allah. Suliema, em biết rõ là điều không thể có. Sau sự việc em muốn làm không bao giờ em có thể thoát được. Cô gái không đáp. Youssef tuyệt vọng cố làm thay đổi ý kiến.
Em không có một cơ may nào hết. Suliema. Em không thể bằng lòng với việc giết hắn?
Không, đó không phải là một sự báo thù trọn vẹn.
Youssef cầm tay người yêu.
Vậy anh sẽ thực hiện việc báo thù thay em.
Không, anh không có quyền làm điều đó.
Chúng ta hãy lấy nhau đi. Với tư cách là chồng em, anh có thể thực hiện sự báo thù.
Nhưng Suliema lắc đầu
Em không cưới đâu. Chúng ta phải chia tay thôi, Youssef. Có thể sau này chúng ta sẽ gặp lại nhau…
Youssef nhìn thằng vào mắt Suiliema. Thôi được. Anh sẽ không nói gì hết. Anh sẽ tạm xa em, vì tình yêu đối với em. Về đến xóm, họ được biết đêm trước Ahmed đã cưỡi lạc đà biến mất. Sự chạy trốn của hắn là một lời thú tội… Ba ngày sau Suliema cũng cưỡi lạc đà lên đường. Cô cố không nghĩ tới ánh mắt cuối cùng của Youssef khi anh nhìn theo cô. Ngược lại, cô tập trung đầu óc vào một hình ảnh khủng khiếp. Hình ảnh anh trai cô đang bị chôn ngồi dưới những hòn đá của sa mạc. Phố xá Hama, một thành phố lớn của Syrie vẫn nhộn nhịp như mọi khi, nhất là hôm nay lại có phiên chợ. Không ai chú ý gì đến người phụ nữ che mạng kia, bởi phụ nữ ở đây đều đeo mạng che mặt. Thế là đã một năm trời Suliema đi khắp nước Syrie tìm Ahmed. Trước tiên cô tới Damas, thủ đô, nhưng không tìm thấy hắn. Tiêp đó cô lên mãi tận miền Bắc, và đã ba tuần nay, cô đến Hama này.
Vũ Đình Bình – Trí Thức Trẻ – số 9 – tháng 3 – 1996.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *