Luật Sa mạc – Phần 1

Hachem Kabir đi giữa đống đổ nát của Palmire, một thị trấn cổ trong sa mạc Syrie, cách Damas không xa. Đêm ấy trăng sáng vằng vặc Hachem thong thả bước anh không nhìn cảnh vật vừa uy nghiêm vừa lãng mạng ở xung quanh, anh không phải là khách du lịch, anh tới đây vì một lý do hoàn toàn khác. Hachem Kabir dừng lại ở giữa nơi cách đây gần hai nghìn năm là ngôi đền chính của thành phố, đúng chỗ này đây… Anh nhìn quanh không thấy ai. Anh đã đến trước… Hachem Kabir mới mười tám tuổi, nhưng anh đã là chủ gia đình. Bố mẹ anh đã mất năm ngoái, trong một đợt dịch bệnh. Từ đó, theo tục lệ của bộ lạc bedoin anh phải có trách nhiệm trong nom cô em gái Suliema. V Quan sát các đống đổ nát vắng vẻ… chính vì Suliema mà anh đã tới đây. Em gái vừa tròn 17 tuổi, là một thiếu nữ xinh đẹp hiếm thấy, cao lớn, kiêu sa, đôi mắt đen mênh mông và một mái tóc nâu xứng đáng với nghìn lẻ một đêm. Do vậy, có không biết bao nhiêu chàng trai ngấp nghé. Hachem Kabir từ chối tất cả. Anh cho rằng nhiệm vụ của anh là phải chờ đám nào có lợi nhất cho em gái. Bởi vậy, khi Ahmed Lahouine đến dạm hỏi, Hachem Kabir nghe rất là châm chú. Ahmed là con trai một nhà già. Anh ta mê Suliema và xin nộp lễ ba mươi con lạc đà. Khoản đồ lễ khá lớn. Bình thường thì Hachem Kabir phải nhận ngay. Là chủ gia đình, anh có quyền như thế. Nhưng anh luôn tôn thờ em gái nên trước khi trả lời, anh muốn hỏi ý kiến cô em. Giờ đây, anh nhớ lại cuộc trò chuyện ấy với Suliema. Đó là vào hôm kia. Suliema, Ahmed Lahouine muốn cưới em. Anh ta đề nghị một khoản đồ lễ là ba mươi con lạc đà. Cô gái bật khóc nức nở, Hachem Kabir nắm tay em. Nếu em không muốn, anh sẽ từ chối. Em đã yêu một người khác?
Suliema gật đầu: Ai thế? Youssef Mourad.
Cậu trung sĩ trong đội lính lạc đà ấy à?
Vâng.
Cậu ta đã nói với em rồi ấy à?
Và em muốn lấy cậu ta.
Vâng.
Hachem Kabir ngẫm nghĩ. Youssef là một chàng trai đứng đắn, thêm nữa ở vùng sa mạc, lính trong đội lạc đà có uy tín lớn. Hachem Kabir ôm lây em.
Được rồi, bảo Youssef đến xin cưới em đi nhé. Anh sẽ đồng ý. Sự việc đáng buồn nhất là lúc anh nói với Ahmed. Anh ta đặt tay lên chuôi con dao găm, nhắc đi nhắc lại.
À, thế đấy!
Hachem Kabir cũng có tính nóng. Anh đuổi thẳng thắn, nhưng hắn không đi. Hắn tiến tới gần, vẻ đe dọa.
Anh từ chối đồ lễ của tôi tức là đã lăng nhục tôi. Vậy tối nay, anh đến bãi đổ nát Palmyre chứ?
Hachem Kabir bình tính đáp:
Tôi sẽ đến.
Hachem Kabir cũng cầm trong tay một con dao găm. Anh không nói gì với Suliema. Anh không muốn làm cô sợ. Cuộc đấu tay đôi kiểu này ít khi kết thúc bằng cái chết. Vấn đề chỉ là danh dự… Có một bóng người vừa xuất hiện Hachem Kabir trông thấy Ahmed dừng lại cách anh vài mét. Anh lập tức rút dao. Đối phương của anh hất vạt áo ra. Và Hachem Kabir kêu lên một tiếng. Không chắc anh trông nhầm… Không thể có sự phản trắc như thế. Nhưng có đấy, cái mà Ahmed rút ra không phải là con dao, mà là một khẩu súng lục. Rồi một tiếng nổ khô khốc trong sa mạc. Một ngày mới lại đến trên Palmyre… Suliema đã tìm anh trai cùng với Youssef. Thấy xác anh trai, cô nhào xuống ôm lấy khóc nức nở. Youssef đứng yên không nhúc nhích. Khi người yêu đang đứng dậy, thỉnh thoảng nhìn anh đã cảm thấy sẽ xảy ra một tấn bi kịch. Suliema bế xác anh lên. Cô bảo Youssef: Anh hãy giúp em đi nào. Không thể để anh Hachem Kabir ở đây được. Anh lính đỡ lấy xác Hachem Kabir đặt lên lưng con la. Hai người dắt la đi bộ về. Youssef cất tiếng:
Vũ Đình Bình – Trí Thức Trẻ – số 9 – tháng 3 – 1996.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *