LINH CẢM, Có một ngày rôi em sẽ ra đi, Ngày ấy chẳng còn xa xôi nữa, Mỗi chiều tà anh ngồi bên ô cửa, Mắt…

LINH CẢM
Có một ngày rôi em sẽ ra đi
Ngày ấy chẳng còn xa xôi nữa
Mỗi chiều tà anh ngồi bên ô cửa
Mắt đượm buồn nhìn về cõi hư vô…
Anh yêu ơi!
Em nhớ anh vô bờ
Hồn em hóa ngọn gió mềm chải mãi
Mái tóc anh – thời gian phủ trắng mờ
Mỗi đêm buồn, anh thức dậy đọc thơ
Trời trở lạnh, hơi thở em nồng ấm
Âp iu, lan tỏa trong tà áo của anh
Ôm ấp da thịt anh thật chặt
Anh đừng giữ những chiếc áo em từng mặc
Dù nó đẹp, bền và nhiều kỷ niệm biết bao
Những phụ nữ nghèo- anh hãy gửi trao
Cho họ mặc – xóa bớt đi lạnh giá
Anh sẽ nhìn thấy em trong hình hài của họ
Những tấm ảnh của em
anh đừng treo lên nữa
Em biết: Tim anh nỗi nhớ đã chất đầy
hình bóng em.
Nhớ em
anh hãy đến với các con
tìm trong chúng bóng hình mẹ chúng
tìm trong chúng khát khao cháy bỏng
em của thời con gái xa xôi
Hãy cười lên anh ơi!
Hãy ôm các cháu yêu thật chặt
Ôm thay cả phần em- người bà hiền đã khuất
Kể cho chúng nghe chuyện cổ tích…
ngày xưa…
Ngày xưa
có một đôi vợ chồng nghèo yêu thơ
yêu cuộc đời và yêu nhau tha thiết…
Sìn Hồ, 19/11/2005-
(Viết trong ngày lâm bệnh trọng )
Bài thơ này tôi đã in chung trong tập thơ ” Đếm tuổi mùa đông” cùng chồng và con gái. Hi! Hi! Không biết là linh cảm sai hay được trời thương mà hơn 12 năm nay vẫn sống nhăn răng nhỉ!


Facebook: https://www.facebook.com/son.buithi

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *