Hôm nay là một ngày buồn tôi về thăm lại nơi tôi đã lìa đời hơn 8 năm về trước

Hôm nay là một ngày buồn…tôi về thăm lại nơi tôi đã lìa đời hơn 8 năm về trước. Kia rồi, toà nhà kiên cố tường sơn màu vàng, nằm ẩn dưới vòm cây cổ thụ, cành lá xum xuê. Một bức rào sắt cao hơn đầu người vây quanh khu khuôn viên rộng lớn. Phía trước 2 cánh cửa gỗ nặng nề chỉ đóng cửa lại sau 9h đêm, ban ngày lúc nào cũng mở toang, thấp thoáng bóng người ra vào vội vã. Cổng được gắn hai cái cột hình vuông, mỗi bên được khắc một dấu thập đỏ. Trên cổng là một tấm bảng lớn kẻ hàng chữ “ Bệnh viện sản phụ khoa “ . Phải, nơi đây là bệnh viện dành cho phụ nữ. Những người đàn bà vào đây là để sinh con hoặc giết con. Có những em bé được chào đời, và có những e bé bị giết ngay khi còn trong bụng mẹ. Tôi là một trong những đứa bé xấu số như vậy.
Nơi đây 8 năm về trước tôi bị chết một cách thê thảm. Người ta tàn nhẫn đâm chọc tôi, kéo tôi ra khỏi bụng mẹ, vứt tọt vào trong 1 cái chậu. Dao kéo làm da tôi rách 1 vệt dài, cú ném mạnh làm xương tôi gãy, tôi đau đớn quằn quại vài phút rồi xuôi tay.
Có nhiều tiếng nói lao xao:
– Thai nhi coi trộng đấy chứ, chắc phải hơn 1 ký.
– Ừ trễ quá lẽ ra phải đi sớm hơn
– Coi trai hay gái??
– Là con gái… ý da ! Nó chưa chết, xem kìa tim còn đập…
– Kệ nó mấy bà ơi, đừng nhìn nó, nó bắt hồn đấy.
– A Di Đà Phật, tụi mình ko thù oán đừng bắt các chị nghe bé.
Người ta thản nhiên cười đùa như đã quá quen với những cảnh này. Nằm trong thau nhôm lạnh giá, tôi cứ thoi thóp thêm 1 lúc nữa rồi mới ngưng thở, máu trong người tôi chảy ra hết qua cái cuống rốn bị đứt lìa. Tôi thấy người nhẹ tênh dập dềnh bay lên, người như mọc cánh, dần dần người tôi trở nên trong suốt. Khi chết người ta trở nên vô hình. Tôi thấy mẹ tôi nằm trên băng ca đang được người ta đẩy tới phòng hồi sức. Tôi thấy thân xác tôi nhỏ xíu bầm dập nằm trong cái chậu đầy máu nhày nhụa cùng với lá nhau, vật thể nối liền giữa tôi và mẹ, tôi vừa đc moi ra từ cơ thể của bà. Tôi cũng nhìn thấy các cô y tá đang sửa soạn cho 1 ca mới. Lại một đứa bé không may mắn giống như tôi ….
Liệu hàng ngày có bao nhiêu bé chết một cách tức tưởi như tôi??
Những thân xác bé bỏng đó sẽ bị huỷ cùng với những đống thịt thối rữa được cắt lìa khỏi những cơ thể bệnh tật, hay tai nạn, những cẳng chân tay, lá gan bầm tím, khúc ruột sình thối, những u bướu….cái đống thịt đó có mùi khăn khẳn, ai ngang qua cũng phải bịt mũi. Không muốn chứng kiến thêm, tôi buồn rầu bay đi.
Thương ơi những bé thơ chết ko người đưa tiễn, không nén hương ko lời cầu nguyện, rồi linh hồn các bé thơ đi về đâu …????
( còn nữa )

6 thoughts on “Hôm nay là một ngày buồn tôi về thăm lại nơi tôi đã lìa đời hơn 8 năm về trước

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *