Hỏa táng người chết tại bali

Một ngày nắng ấm trên đảo Bali của Indonesia, người ta chứng kiến cảnh hàng nghìn dân chúng xô đẩy, chen lấn nhau trong đám rước từ tiến tới công trường của ngôi chợ làng Ubud. Tại đây đang diễn ra buổi lễ hỏa táng một người giàu có trong hoàng tộc. Có những tiếng nói, cười đùa la hét một cách tự nhiên. Một số du khách ở Ubud đều lấy làm lạ nhận thấy thiếu hẳn vẻ trang nghiêm của buổi hỏa táng. Nhưng người dân đảo Bali tin tưởng rằng lễ hỏa thiêu thi hài một người chết sẽ giải thoát cho linh hồn người đó, giúp cho họ dễ dàng đầu thai kiếp khác, có thể hy vọng một kiếp tốt đẹp hơn. Do vậy, đây không phải là lúc tang thương mà là một dịp vui mừng. Chẳng bao lâu đám đông quy tụ trước nhà người chết, nơi đây có ba vật thể nổi bật nhất. Trước hết là một cái tháp cao bằng tre hình ngôi chùa, trong đó đặt thi hài người chết và tháp sẽ được rước tới địa điểm hỏa táng. Tòa tháp cao được buộc dính nhau bằng mây, trang hoàng bằng những đồ vật đầy màu sắc và những tấm kiếng nhỏ lấp lánh dưới ánh mặt trời. Vật thứ hai là con rồng bằng cây dùng để tiêu biểu cho những xiềng xích ràng buộc linh hồn của người chết với vật chất trên thế gian cần phải đập tan. Cuối cùng là một con bò lớn bằng gỗ, trong bụng con bò là quan tài dùng để đốt thi hài. Quan tài làm bằng thân cây khoét rỗng, sơn đen, trang hoàng bằng nỉ, lụa và vải kim tuyến. Một ban nhạc bắt đầu hòa tấu, đột nhiên nhóm đàn ông tràn vào nhà người chết và khiêng thi hài ra ngoài trời. Mọi người xô nhau vây quanh thi hài, cố gắng  sờ mó vào xác chết. Những người khiêng xác chết đã được liệm trong vải nâng cao và đặt thi hài lên vai họ. Theo tục lệ Bali, họ quay tít bốn phương để làm cho người chết rối loạn không còn nhớ đường tìm về nhà nữa. Cuối cùng thi hài được đưa lên một cái thang tre và đặt vào trong lòng tháp. Đám tang do phụ nữ cầm hòa và mang các đồ lễ hướng dẫn tiến tới địa điểm hỏa táng ở bên cạnh ngồi đền người chết tại làng Ubud. Đoàn người hân hoan bước đi chậm, khiêng dàn tre to lớn mà ở giữa có chiếc quan tài hình con bò bằng gỗ trên có người chủ lễ cưỡi. Toán người khác cũng khiêng một đàn tre tương tự, bên trên có ngọn tháp. Mọi người đều la hét, cười vang, chạy hay đi bước kiệu nhỏ. Một người ngồi ở dàn tre bên trên có tòa tháp cao, đó là Thầy Sãi cả trong làng duy nhất với vẻ mặt nghiêm trang và buồn rầu. Đám tang tới địa điểm làm lễ hỏa táng. Chiếc thang tre thoai thoải dốc được đặt bên cạnh tòa tháp và người ta từ từ rước thi hài người chết liệm trong tấm vải trắng tới lều hỏa táng. Họ đặt thi hài vào trong quan tài ở giữa bụng con bò gỗ. Thầy Sãi cả trèo lên dàn hỏa thiêu, cầu nguyện và vảy nước phép lên thi hài người quá cố. Nắp quan tài được đậy lại. Lễ vật và các thanh củi được chất lên trên dàn. Người ta dùng kiếng mặt cong hút ánh sáng mặt trời để lấy lửa, hoặc cọ hai cây que vào nhau để bật lửa cây quẹt được coi là không tinh khiết. Dàn bắt đầu cháy ngọn lửa trước còn nhỏ, sau bùng cháy dữ dội. Những người đi đưa đám cho thêm củi vào và khơi cho ngọn lửa bốc lên tới khi toàn thể chiếc dàn bị thiêu rụi đem theo con bò gỗ dùng làm quan tài để thi hài người chết. Tiếp đó thầy Sãi cả châm lửa đốt tòa tháp và chiếc thang tre rồi tiếp tục cầu nguyện. Cả gia đình người quá cố ngồi trên các chiếc cáng sơn son thiếp vàng cầu nguyện. Gần đó, một họa sĩ ghi lại cảnh sắc trên vải trắng. Đám rước tiến tới con sông đem các tro tàn còn nóng hổi rải xuống dòng nước, một cử chỉ nhằm tẩy sạch tất cả các vết tích trần tục không thanh khiết (Theo báo nước ngoài).

Lê Hữu Lê-Trí Thức Trẻ – số 38 – tháng 8 – 1998.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *