Điều kỳ lạ về một đôi tay

Gần 30 năm nay tên tuổi Văn Vương một nghệ sĩ mù cả hai mắt từ lúc 4 tuổi nhưng tài năng nghệ thuật của anh đã nhiều người biết đến kể cả trong nước và nước ngoài. Đôi tay tài hoa ấy không chỉ ở trình độ biểu diễn ghi ta điêu luyện mà còn thể hiện nhiều điều kỳ lạ. Cách đây gần 7 năm tôi đọc bài chiếc dây đàn kỳ lạ. Bài báo cũng đã viết về đôi tay Văn Vượng. Trong một gia đình nọ có hai người con, một gái, một trai. Cháu gái 12 tuổi và cháu trai 9 tuổi. Cả hai cháu đều có năng khiếu âm nhạc và điều được gia đình cho học đàn vĩ cầm. Song một điều rất lạ là cứ mỗi lần cháu gái kéo đàn mới một vài nhịp thì dây rê tụt xuống. Ngược lại cháu trai kéo đàn dây soi cũng bị chùng. Gia đình đã đưa hai cháu đi nhiều nơi để tìm cách khắc phục nhưng chẳng ai giải quyết nổi. Cuối cùng gia đình phải xin cho cháu gái chuyển sang học đàn “gọc – gan”. Còn cháu trai thì gia đình đưa cháu đến gặp nghệ sĩ Văn Vượng. Hy vọng với tài năng âm nhạc của anh, may ra có thể giúp cháu khắc phục được phần nào nhược điểm này. Vốn là người nhiệt tình, sau khi nghe chuyện lạ, Văn Vượng đã kéo cháu vào lòng và xoay tay vào vai, vào trán, vào đầu cháu như chia sẻ với cháu nỗi bâng khuâng day dứt khi cháu có nang khiếu âm nhạc mà không thực hiện được bằng tiếng đàn vĩ cầm. Ngồi trong vòng tay yêu thương của Văn Vượng cháu như thấy thoải mái hơn. Sau đó cháu kéo đàn. Tiếng đàn của cháu chính xác, chững chạc và hay hơn. Song sự thành công của chỉ được thể hiện trong thời gian gần nghệ sĩ Văn Vượng. Sau khi đọc chuyện này tôi định tiếp tục tìm hiểu thêm, nhưng vì công việc chuyên môn quá bận nên tôi chưa thực hiện được ý định. Đến nay, sau khi nghe xôn xao chuyện về đôi tay Văn Vượng, tôi đã đến gia đình thăm anh. Nghe tôi hỏi chuyện, anh rành rọt kể: “Sáng chủ nhật ngày 18 tháng 5 năm 1997, tôi nhờ Dũng, là học sinh của tôi đưa tôi về thị xã Hải Dương thăm nơi chôn nhau cắt rốn. Trên đường trở về Hà Nội, Dũng mời tôi ghé vào thăm quê. Đến nơi, hai chúng tôi tình cờ gặp Vũ Văn Lộc giáo viên trường đại học Sư phạm I Hà Nội mà tôi mới quen hơn một năm nay. Nể lời Lộc, tôi đến thăm gia đình ông chú cậu ta. Đến nơi qua ông chú kể tôi mới biết: Gia đình ông có cậu con trai là Vũ Văn Bang bị tâm thần từ khi 20 tuổi, đến nay đã 42 tuổi mà chẳng còn nhớ một điều gì. Gia đình đã cho chạy chữa nhiều nơi nhưng không khỏi. Nghe gia đình kể chuyện tôi rất ái ngại cho hoàn cảnh của Bang và biếu cậu một gói bích quy. Đồng thời tôi thân mật mời Bang hút thuốc lá. Sau khi được tôi mời thuốc, Bang đến gần tôi hơn. Tôi hỏi : Bang ăn cơm chưa? Bang có đói không?
Cùng lúc hỏi chuyện, tôi đưa tay phải đặt lên vai Bang khoảng 1 phút và tay trai tôi đặt lên đỉnh đầu Bang. Tôi có cảm giác một luồng điện nóng rực chạy từ lồng ngực ra tận bàn tay và đột nhiên Bang nói Mẹ là Vũ Thị Dịu và nhắc lại mấy lần câu nói ấy. Sau đó tôi tiếp tục đặt tay phải lên gáy, tay trái đặt giữa đỉnh đầu Ban tôi hỏi:
Bang còn nhớ tên bố không?
Bang trả lời: Vũ…Vũ Văn Nhẫn. Sau đó Ban còn nói tiếp vài câu tưởng vô nghĩa nhưng gia đình cho biết những ý trong câu nói đều đúng với tình tiết trong gia đình như: Không thấy thằng nào xuống nhỉ?
Anh chị đến đấy (anh Nghị là con ông bác, anh đã mất).
Thằng này là thằng Phúc (Phúc là em ruột của Bang). Rất may trong khi tôi hỏi chuyện Bang thì Dũng tiện máy ghi âm đã ghi lại được toàn bộ câu chuyện này. Gần đây, vào một buổi tôi đang dạy nhạc cho học sinh thì em Thanh Hà sinh viên năm thứ ba đại học Thương mại kêu đau đầu rất khó chịu. Thấy vậy tôi tạm dừng dạy và dùng hai bàn tay đặt vào hai thái dương của em. Sau vài phút, em khỏi và tiếp tục học bình thường. giữa lúc tôi đang nói chuyện với Văn Vượng thì Thanh Hà đến. Nghe tiếng Hà, Văn Vượng giới thiệu và tôi đã hỏi chuyện em. Em có biết em bị đau đầu từ sau khi thi vào đại học. Đã ba năm, nhiều lúc đau rất dữ dội, tưởng chừng không học nổi, nhưng sau lần được Thầy Vượng quan tâm cứu chữa, em đã khỏi hẳn.
Vũ Trọng Thiệu – Trí Thức Trẻ – số 26 – tháng 8 – 1997.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *