Có người chữa được bệnh cận thị? – phần 1

Một cách tình cờ tôi có được thông tin ở Yên Dũng tỉnh Bắc Giang có một ông thầy chữa mắt rất tốt, tất tần tật, từ cận thị đến viễn thị, từ lòa đến cộm… không thể kìm lòng xem thực hư ra sao, tôi mò lên đó ngay.
Những thông tin đầu tiên
Đã định sẽ lên chỗ thầy sớm nhất nhưng rồi lấn quấn mãi 8 giờ sáng mới ra khỏi nhà. 10 giờ 30 phút đến thị trấn Neo. Chẳng biết cái nơi mình sẽ đến đầu cua tai nheo thế nào nên tôi quyết định ấm bụng trước. Cái quán ăn có hai người khách đang uống rượu với lòng lợn. Chủ quán thì ngồi tán cùng họ. Trong lúc chờ anh ta đánh tiết canh cho mình tôi tranh thủ dò la chị vợ. Em đang tìm đường đến nhà thầy lang Diệu, bạn em mắt đau nặng quá rồi. Đường dễ đi lắm mà, cô đừng có sợ, cô cứ ăn xong rồi tôi chỉ nói qua là cô tìm thấy ngay thôi. Nhưng cậu bạn này làm sao vậy?. Nghi là loạn thị, tôi nó cô đừng để bụng, có bệnh thì vái tứ phương chữa đâu, đắp thuốc vào chẳng toét mắt ra ấy chứ. Thế nhưng người thập phương đổ về nhiều lắm, ô tô, xe máy tấp nập. Ông chồng bưng khay thức ăn ra và tôi tập trung ngay vào việc chính của mình. Khi chúng tôi lên đường trời vào trưa. Bắt đầu đi vào phải vào đường đất ngay. Cũng may hôm đó là chủ nhật đẹp trời, và chỉ phải đi thêm chừng 3 km nữa. Có hai ô tô con đã đậu sẵn ngoài bờ một con kênh nhỏ dẫn nước. Còn trong sân thì rất nhiều người và xe máy. Những người đến trước thì bọn tôi ra chiều khó hiểu tại sao họ lại đến muộn như vậy, rồi lạnh nhanh chóng quay về công việc mình đang làm dở nhiều người đang khám bệnh người đang hỏi thăm tình hình của nhau, bọn trẻ con thì đùa nghịch, nhiều người đang giã thuốc, và nấu ăn dưới bếp… cũng phải đến 30 người đến 40 người chứ không ít. Tôi tìm vào chỗ bệnh nhân ở nội trú ở trên tầng hai. Một cậu bé chừng 14 tuổi đến 15 tuổi đang nằm trên giường đắp thuốc. Mấy cô cậu khác chắc mới ăn trưa xong vừa chơi bài, vừa tranh luận hay là cãi nhau ỏm tỏi. Hơn chúng có vài tuổi nên chúng tôi rất nhanh chóng làm quen với nhau. Cả mấy đứa chúng em đều ở Thái Bình ạ. Bệnh tình thế nào?. Đa phần bọn em bị cận thị như cũng có những bạn bị va đập do chơi thể thao hoặc bị mờ mắt. Thế các em lên đây lâu chưa?. Bạn này một cô bé cắt tóc ngang vai rất là xinh xắn thì gần hai tháng, còn em thì mới được hơn một tháng rưỡi thôi. Đỡ nhiều không? Có đỡ thì chúng em mới chữa chứ. Nhưng chúng em cũng sắp phải về đi học rồi. Thế thôi không chữa nữa à. Không, bọn em sẽ lấy thuốc về nhà uống đắp và tra. Tiền thuốc chắc tốn nhiều lắm nhỉ? Cũng tùy, như em mới hết đâu từ 3 trăm nghìn đến 4 trăm nghìn thì phải. Ở luôn tại đây thì tiện quá. Cũng rất vui nhưng được ít lắm. Có rất vui nhưng được ít lắm. Có rất nhiều bạn thì ở các nhà họ hàng của chú Sen. Chị tưởng thầy tên là Diệu cơ mà. Đó là bố của chú Sen, ông mất năm ngoái rồi và truyền nghề lại cho chú ấy. À thế, thôi chị xuống dưới nhà xem đã đến lượt vào khám chưa. Gặp lại sau nhé.
Gặp thầy
Thầy năm nay cỡ chừng 40 tuổi. Trông đậm người. Đôi mắt nhỏ, hơi đỏ và nhuốm mệt mỏi. Thầy nói nhỏ và khá là hóm hỉnh. Suốt cả một buổi quan sát thầy khám chữa bệnh cho mọi người tôi thấy thầy ít nói chuyện với họ theo kiểu gia đình mà các thầy lang hay áp dụng. Thường là hỏi ngay các triệu chứng của bệnh. Rồi vạch mắt bệnh nhân quan sát bằng mắt… thường xem khả năng mình đến đâu và quyết định có nhận chữa hay không. Gian phòng dành để khám bệnh là phòng khách nhà thầy hầu như không lúc nào vắng khác khám chữa bệnh, ngồi được nhiều nhất cỡ 13 người đến 14 người. Thầy chỉ chuyên trách chữa còn chế thuốc là thì do người nha giúp. Thuốc đắp là những loại cây dễ kiếm. Đó là lá giành giành, bông mã dề, cỏ bợ, cỏ vảy ốc và rau má, tất cả dùng tươi. Thuốc nhỏ đựng trong những lọ nhựa như những lọ thuốc đau mắt khác có màu vàng và hơi sánh, khi tra vào mắt rất xót, và tra liên tục hàng chục lần liền, sau khi đã chịu qua cái xót sẽ thấy dễ chịu, mắt dịu và không còn cảm giác đau. Thuốc uống là một loại thuốc bột tổng hợp của nhiều vị thuốc Nam mà không một ai biết rõ thành phần, ngoài thầy ra. Quan sát mãi rồi vào mục đích chính. Nhưng thầy không nhiệt tình lắm, câu này nói dễ nghe nhất là cảm ơn sự quan tâm của Báo Tiền phong. Còn thì cứ nhắc đi nhắc lại mãi rằng hàng máy đời nay chẳng có ai viết về chúng tôi chúng tôi vẫn chữa cho mọi người và họ vẫn tự biết tìm đến. Rồi thì đây là bí mật gia truyền mà chỉ truyền cho con trưởng vì vậy không thể tiết lộ với bất kỳ ai kể cả mẹ và vợ cũng như các con trừ con trai cả ra. Mà tôi thì là cái gì chứ. Đấy là chưa kể thầy còn nói nếu có đem ra pháp trường xử bắn thì cũng không thể bật mí bất kỳ điều gì. Được biết dòng họ này gốc chính ở Gia Lâm ngoại thành Hà Nội, đã định cư ở vùng Yên Thế này nhiều đời.
Thạch Dương-Trí Thức Trẻ – số 41 – tháng 11 – 1998.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *