Có một Trung Quốc ở Hung ga ri – phần 2

Đến năm 1995, tình hình mới thực sự được kiểm soát và tổng cộng, đã có 10 nghìn người Hoa đến Hung ga ri. Trong đó có 300 đối tượng được phép định cư lâu dài, gần 2.500 được phép cư trú ổn định. Cũng có hàng nghìn công ty kinh doanh của người Hoa đăng ký hoạt động. Đa số không ngừng phát triển với mức thu nhập của các ông chủ hàng năm từ 100 đến 200 nghìn đô la mỹ. Tại Hung ga ri cũng có 10 người Hoa lọt vào danh sách triệu phú đô la mỹ với mức thu nhập khoảng 2 triệu đô la mỹ cho một năm. Tuy vậy, dường như tất cả đều sống khiêm nhường, tranh phô trương sự giàu có. Họ thuê những căn hộ loại thường, vùng ngoại ô, không xây dựng biệt thự, không quần tụ quá đông vào một khu vực và thường lao động quên cả khái niệm ngày đêm. Dưới phương diện này họ khác hẳn người địa phương. Trong vòng 5 năm chỉ độc nhất có 5 cô gái người Hoa chịu lấy chồng là người Hung ga ri bởi họ bị mang tiếng biếng nhác trong mắt người Hoa, thế nên các gia đình người Hoa thường không cho phép con gái mình quan hệ với các chàng trai bản xứ. Trái lại, đã có hàng trăm đấng mày râu người Hoa quyết định lấy vợ Hung ga ri, và hàng năm, cứ vào dịp tết mùa xuân, những đối tượng này nô nức thuê máy bay chuyên cơ về thăm Bắc Kinh.
Từ vịt Bắc Kinh đến Mỏ Đồng
Chủ một trong những nhà hàng Trung Quốc đầu tiên ở Budapest mang tên “Fairyland” trên đại lộ Margit, anh Liu Siyue, người tốt nghiệp đại học nhân văn ở Hung ga ri từng mơ ước trở lại sông Đu Nai. Bước khởi đầu, anh kéo vợ von sang. Theo Liu không đô thị có hạng nào có thể tồn tại thiếu món ăn Tàu. Nhất là trường hợp Hung ga ri, dân tộc vốn có tập quán ăn nhiều gia vị. Liu kiên trì chiến lược kinh doanh số lượng bù đắp lãi suất món ăn thấp. Kết quả: nhà hàng quanh năm đông đặc khách và lãi thực ngày càng cao. Thoạt đầu Liu chỉ thuê người nhà, sau đó, bạn bè và mới đây cả nhân viên chạy bàn Hung ga ri. Nay mai Liu còn mở nhà hàng thứ hai. Vả lại, Budapest tràn ngập những quán ăn như thế, bởi đã có 150 nhà hàng Tàu ở ngoài Budapest. Ở đâu cũng có thể thưởng thức món vịt Bắc Kinh. Dẫu vậy, mạng lưới dịch vụ ăn, uống chỉ là mỏm đỉnh của núi băng. Dưới nó là thương mại Khởi đầu là sợi gửi máy bay, bây giờ đến lượt các nhà ga xe lửa nơi mỗi ngày cập bến hàng trăm toa xe chật cứng đủ loại hàng hóa cũng như nguyên liệu. Không phải tất cả đều tiêu thụ ở thị trường này. Số lượng lớn sau đó được chuyển từ Badapest sang Ucraina, Xlovakia, Rumani, Ba Lan…. Người Hoa chọn Hung ga ri là căn cứ địa và từ đây, điều khiển toàn bộ hoạt động trong vùng Trung u. Tháng 12 năm 1995, tại Nyiregyhara, tức ngã ba tiếp giáp với Xlovakia, Ucrainia và Rumania, Trung tâm thương mại Trung Quốc được khánh thành với 60 quầy hàng, 2 triệu ăn, khách sạn và hệ thống kho tàng, tổng cộng trên 5 nghìn mét.
Vinh Thu- Trí Thức Trẻ – số 18 – tháng 12 – 1996.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *