CHO EM TÔI Đo la thê giơ i ma người ta đê n vơ i nhau bă ng nhiê u kiê u kha c nhau

CHO EM TÔI!
Đó là thế giới mà người ta đến với nhau bằng nhiều kiểu khác nhau. Kiểu lạnh lùng hờ hững. Kiểu thành thật buông lơi. Kiểu giả dối lọc lừa.
Đó là một thế giới mà người ta không cần đeo mặt nạ để sống, bởi mặt nạ, thực ra đã trở thành một phần của nó.
Đó là một thế giới mà người ta thoải mái phô bày một con người khác của bản thân. Giả dối. Ảo tưởng. Bản chất.
Đó là thế giới mà tôi thoải mái gõ icon CƯỜI dù lòng đắng ngắt. Là thế giới mà tôi thả mình nói những chuyện không đâu, mọi chuyện. Để rồi, khi rời xa nó, tôi phải đưa tay chặn ngang lồng ngực giục mình cố lên và dùng đôi mắt hoài nghi nhìn mọi thứ xung quanh mình.
Đó là thế giới mà người khác biết về tôi, bằng những gì tôi cho họ thấy, để họ thấy. Một phần của sự thật. Ở thế giới ấy, mọi cảm xúc, đều có thể là giả, và thể hiện bằng “ICON”. Ở thế giới ấy, tôi không cần người ta quan tâm đến mình, biết thôi đã là quá đủ.
Thế giới khác, thế giới ảo.
Một thế giới khác có thể khiến con người ta chìm đắm vào những cảm xúc không gọi được thành tên, có thể khiến người ta cười lên những tiếng cười vui sướng bằng những khoảnh khắc nhỏ, có thể làm người ta hạnh phúc bằng một vài chuyện bất ngờ. Để rồi, khi rời xa nó, người ta có thể nghẹn ngào đắm chìm trong một thế giới chỉ thuộc về bản thân.
Người càng cô độc thì càng hòa đồng trong thế giới khác. Trớ trêu thay.
***
Này em tôi ơi! Em có thể khóc, có thể cười, có thể vui đùa ở thế giới khác, có thể hờ hững ở thế giới này, nhưng đừng quên yêu thương bản thân mình nhé em!
Yêu thương cho em…Và…Cho cả những người yêu thương em.
Hạ…( St)

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *