Bỏ chồng để sống với một… phụ nữ! – Phần 2

Cho đến nụ hôn đầu tiên. Không thô lỗ, Nathlie đã kéo được tôi về phía cô ta và tôi đã không phản ứng lại sự đi trước đó. Gợi hứng thú bởi con người đó, tôi dần dần muốn tìm hiểu thế giới cấm ky. Điều gì sẽ đến? Chắc có lẽ cũng như lần đầu, người ta làm tình với con trai, có sự hiểu biết chút ít nhưng không hiểu cái gì sẽ tiếp diễn. Và đó cũng là thí nghiệm đầu tiên của tôi với một phụ nữ… Hơn là một sự thay đổi, nó giống như một sự chuyển dịch, một sự cải đổi tôi trở thành một con người khác, Nathlie biểu hiện cho những gì mà tôi vẫn tìm kiếm một sự xuất hiện, một cái vai…
Bỏ lại cuộc đời đằng sau mình còn lâu mới dễ dàng
Bước đi đã qua, chúng tôi tiếp tục bí mật gặp nhau. Tôi không hề biết chồng tôi đã đặt máy nghe trộm trong nhà và đã nghe rõ cả những lời thủ thỉ của chúng tôi. Không nói năng gì, anh ta tiếp tục đón tiếp Nathlie ở nhà tôi. Tôi đã đeo đuổi hai cuộc sống như vậy và tự nhủ có một ngày nào đó phải quyết định dứt khoát. Đêm ngày 2 tháng 1 năm 1990, chồng tôi và tôi cãi nhau kịch liệt. Anh ta đã đẩy tôi tới chỗ phẫn nộ tột bậc, nhắc lại những câu chuyện riêng giữa tôi và Nathlie. Tôi đã hiểu rằng anh đã nắm được mọi chuyện. Với những gì đã diễn ra tôi cũng đã tưởng tượng được rằng một ngày nào đó không còn xa nữa, sự chia tay giữa tôi và gia đình tôi không còn là xa hay là trong suy nghĩ của tôi. Ngày mai, tôi khóc với Nathlie và báo là tôi sẽ ra đi. Cô ta sẵn sàng đi cùng tôi. Tôi để lại một bức thư cho chồng và các con khi đó là 14, 10 và 8 tuổi. Với một bà mẹ, đó là một quyết định không dễ dàng gì… Và rồi tôi đã để lại tất cả đằng sau: việc làm, bè bạn, Savoie vùng mà tôi mến yêu biết mấy. Nhưng nhu cầu lập lại cuộc đời trong tình yêu và sự thành thật mạnh hơn tất cả. Tôi cũng biết rằng làm như vậy có điều rủi ro là tôi không chăm sóc được con cái. Mặc dù vậy, tôi rất tự tin và tự nhủ rằng, một khi đã ổn định chỗ ở, tôi sẽ tìm cách đưa chúng đến chỗ chúng tôi. Trong những lúc khó khăn đó, Nathlie luôn luôn tìm cách làm cho tôi yên tâm và lạc quan. Tuần đầu, chúng tôi đến tạm ở nhà mẹ cô. Giở bản đồ nước Pháp, chúng tôi cùng nhau quyết định đến Midi miền Nam nước Pháp. Những sự khởi đầu không phải màu hồng. Phải sống ở khách sạn, tìm việc làm… Tôi vẫn còn ngờ vực: liệu chuyện của chúng tôi có lâu dài không, liệu tôi có chịu đựng được cái nhìn của những người khác, làm sao kể lại sự thật cho con cái, họ hàng thân thích của tôi?
Cùng lúc đó, tôi tự cảm thấy có cái gì bấp bênh tôi cần xây dựng cái gì thật vững chắc.
Đăng Doanh – Trí Thức Trẻ – số 12 – tháng 6 – 1996.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *