Bỏ chồng để sống với một… phụ nữ! – Phần 1

Đã có chồng và là mẹ của hai ba đứa con, Ginette không bao giờ hình dung một ngày nào đó mình sẽ yêu một người đàn bà. Thế mà, sự thật đã xảy ra khi chị gặp Nathlie, năm 1989. “Đã 6 năm nay, tôi sống với Nathlie, người đàn bà của đời tôi. Cuộc gặp gỡ đã làm thay đổi cuộc đời tôi. Vì tình yêu với nàng, tôi đã rời bỏ tất cả một cách bất ngờ: từ bỏ chồng, để lại con cái và đã đi hàng trăm ki lô mét để xây cuộc đời mới”. Ginette đã tâm sự như vậy, và đã tự thật nguyên nhận và diễn biến của sự thay đổi đổi đột ngột đó: Trước đây, trong nhiều năm, tôi có sự nhận định rạch ròi, quả quyết rằng, đồng tính luyến ái như một căn bệnh, một sự lựa chọn không có rõ ràng về cuộc sống. Tôi đã chứng giải chắc hẳn có một sự thiếu thốn hoặc hẫng hụt đối với những người đàn ông và đàn bà sống đồng tình luyến ái, cùng với mình. Nhưng câu chuyện của tôi với Nathalie trả lời rằng tôi đã nhầm!. Trước khi gặp cô ta, tôi sống với chồng và ba con ở Savoie, một miền rất đẹp ở Đông Nam nước Pháp. Cuộc sống vợ chồng không bù đắp đủ cho tôi nhưng tôi vẫn sống êm ả. Lúc 16 tuổi, tôi gặp chồng tôi. Một năm sau, chúng tôi lấy nhau. Ban đầu, tôi không có thắc mắc gì, tôi nghĩ là chúng tôi chung sống với nhau như mọi cặp vợ chồng khác. Năm tháng trôi qua, tôi mới nhận ra rằng chúng tôi hợp nhau quá ít. Chúng tôi không có những niềm vui và sở thích giống nhau. Tình tình của chúng tôi quá khác biệt và không hòa nhịp với nhau. Chỉ có một điều duy nhất gắn bó chúng tôi, đó là con cái.
Nathlie đã thâm nhập cuộc đời tôi một cách tình cờ
Tôi biết Nathlie một buổi chiều tại nhà chị cùng làm việc với tôi. Không hề nghĩ đến tình duyên gì, tôi đã làm thân với cô ta. Làm sao tôi có thể tính đến cái gì, khi cô ta mới 24 tuổi, trẻ hơn tôi 34 tuổi, và hơn nữa, lại là một người đàn bà. Mặc dù tính cách cô ta không rõ ràng, và có mặt lưỡng tính làm tôi bối rối. Và có lẽ thu hút tôi một cách vô thức. Tôi nhận ra ngay là cô ta yêu đàn bà, nhưng trong đầu óc tôi hoàn toàn nghĩ rằng không thể nào chấp nhận đu đưa với một kiểu sống như vậy. Trong vòng ba tháng, chúng tôi thường gặp nhau luôn, cô ta đến nhà tôi, gặp ở ngoài phố, cố ta có vẻ ăn ý, hợp với con cái tôi.
Giữa chúng tôi, mọi việc diễn ra êm dịu
Trong thời gian đó, cái gì cũng diễn ra êm dịu, với những cái nhìn âu yếm, với bàn tay của cô đặt lên vai tôi.
Đăng Doanh – Trí Thức Trẻ – số 12 – tháng 6 – 1996.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *