Bệnh khiêm ở người Úc – Phần 3

Cũng có thể khái quát một nét riêng của dân Úc là họ có phong cách sống, thể hiện rõ nhất trong ăn mặc, nói năng, là bình dân, bình thường hơn người Anh hay người Mỹ. Họ rất sợ bị dư luận lên án là đánh mất đức tính khiêm tốn, sợ bị gọi là tên phân biệt giai cấp. Khái niệm “Tall poppy syndrome” là một công cụ xã hội có cái hay của nó. Nhưng, như dư luận Úc thừa nhận nó cũng là một loại bệnh, tức là nó cũng có mặt trái của mình. Nhiều khi giới thượng lưu ở nước Anh và một số người Mỹ coi người Úc là kẻ vô học. Thật ra người Úc nói chung thích đáng vai trò người vô học như vậy, đến nỗi họ cũng đã sáng tạo ra một loại ngôn ngữ mà một số người gọi là “tiếng anh – úc”. Tiếng Úc là tiếng Anh lẫn với một lượng tiếng lóng mang tính bình dân Úc, thậm chí cũng có khi người Anh, người Mỹ không hiểu nổi nhau. Thái độ của người Úc trước việc họ bị hạ giá như vậy thường là phẩy tay kệ cha chúng nó và trong không ngữ riêng của mình người Úc cũng có nhiều cách để nói xấu, những kẻ tự cho mình quyền xét đoán và coi thường những gì đã thành truyền thống của người khác. Tuy nhiên điều quan trọng cần nói là vấn đề ảnh hưởng của hiện tượng bệnh hoa thuốc phiện cao đến công cuộc phát triển đất nước Úc và đến tâm lý chung của người dân nước này. Phải chăng một vũ khí tâm lý như “tall poppy syndrome” nhằm mục đích giữ gìn sự hòa hợp xã hội trước những ảnh hưởng xấu của sự cạnh tranh cá nhân sẽ chỉ dẫn đến quan niêm “bình thường hơn phi thường”, bình quân hơn siêu quần? Nếu đúng như vậy, có phải quan niệm này đã và đang quyết định mức độ cố gắng có phần cầm chừng của người Úc, làm ảnh hưởng đến tốc độ phát triển kinh tế của đất nước và lý giải tại sao kinh tế Úc thua kém kinh tế Mỹ? Hơn thế người Úc chấp nhận thua kém các nước có xu hướng vươn tới siêu phàm, ưu tú, phải chăng sự kiện này sẽ dẫn đến căn bệnh thiếu tự tin? Hay chính khái niệm “Bệnh hoa thuốc phiện cao” đó đã xuất phát từ một tâm lý thiếu tự tin?
Có thể kết luận rằng người Úc truyền thống là những người thiếu tự tin và vì vậy họ buộc phải chấp nhận thua cuộc trước những người siêu việt. Nhưng dù có như thế thì cũng chẳng sao vì có lại để xướng sự phát triển đất nước bằng việc chỉ ngừng lại ở đời sống vật chất? Có phải người Úc theo quan niệm truyền thống, như “tall poppy syndrome” chứng minh, đang cô gắng tìm kiếm con đường dẫn đến sự cân bằng, tuy rất khó thực hiện, giữa tinh thần và vật chất? Nhưng nếu quả như vậy thì ý định đó của họ thật đáng trân trọng chứ sao!
STEVEN COXHEAD- Trí Thức Trẻ – số 17 – tháng 11 – 1996.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *