Ái tình trong mộng, trong thực của lê thánh tông- phần 2

Lúc về, trên đường nhà vua ghé thăm chùa Ngọc Hồ còn gị là chùa Bà Ngô ở phố Nguyễn Khuyến thuộc Hà Nội hiện nay. Khi xa giá tới chùa, Lê Thánh Tông bỗng nghe thánh thót tiếng ni cô tụng kinh, giọng trong trẻo, thanh cao khác thường.

Vào chùa nhà vua sững sờ, ngây ngất trước sắc đẹp mê hồn như tiên nga giáng thế của ni cô. Ni cô lễ phép chào. Thấy nhà vua say sưa nhìn mình, đầy cảm mến, nàng liền lấy bút đề vào vách chùa hai câu thơ nôm bằng nét chữ bay bướm:
“Vào chùa mến cảnh mến thầy
Tuy vui đạo bụt chưa khuây lòng trần”.
Thánh Tông thấy câu thơ nói đúng những ý tứ đang xao xuyến trong tim mình khôn xiết vui mừng liền bảo các quan đi theo làm thơ vịnh. Tao đàn phó nguyên súy Thân Nhân Trung viết luôn:
“Ngẫm sự trần duyên khéo nực cười
Sắc không tuy bụt ấy lòng người
Chầy kinh một tiếng tan niềm tục,
Hồn bướm ba canh lẩn sự đời.
Bể ái nghìn tầm mong tát cạn,
Nguồn ân muôn trượng chửa khơi vơi.
Nào nào cực lạc là đâu tá
Cực lạc là đây chín rõ mười”
Ni cô xem thơ xong phê rằng: “Hai câu thực ý chưa đủ, cần sửa lại là:
“gió thông đưa kệ tan niềm tục
Hồn bướm mơ tiền lẩn sự đời”
Thánh Tông tràn ngập niềm sung sướng cho rằng mình không những gặp được mỹ nhân tuyệt thế, lại gặp được bạn thơ hiếm có trên đời, bèn trân trọng mời nàng cởi áo sư lên xe, xin đón về cung làm vợ. Xe chạy đến cửa Đại Hưng thuộc khu vực Cửa Nam – Hà Nội bây giờ thì không thấy ni cô đâu cả. Thánh Tông thấy lạ lùng, nhớ tiếc khôn nguôi, bèn sai xây lầu Vọng tiên ở cửa Đại Hưng để ghi nhớ kỷ niệm này và cũng để mong ngóng, hy vọng còn có dịp tái ngộ với con người tuyệt sắc này. Cùng những gia nhân trong mộng, ngoài đời mà vua Thánh Tông cảm mến nhất ấy còn ai nữa? Là hoàng đế sống giữa vùng đế đô hoa lệ, vào thời hoàng kim của văn hóa Thăng Long, trong chế độ đa thê nên Thánh Tông có dịp thỏa thích trong chốn vườn quỳnh muôn hồng nghìn tía đua tươi mà tìm được những bông hoa đáng kể như sau: Nhu Huy Tích Quang hoàng thái hậu họ Phùng, trước tên là Thục Giang, nhà vua thấy nàng dung nhan rực rỡ, dáng vẻ cao quý nên cho đổi là Diệu quý. Nàng là người xã Mỹ Xá, huyện Ngự Thiên, con gái quan gián nghị đại phu Phùng Văn Đạt. Vào cái tuổi gái mười bảy bẻ gẫy sừng trâu, sắc đẹp của nàng đã thắng nhiều bông hoa kiều diễm khác nên được tuyển làm cung tần, chăm sóc Thánh Tông khi nhà vua còn làm hoàng tử, sinh ra Kiến Vương (bố Tương Dực đế sau này). Nàng thọ 46 tuổi, thờ ở Thái Miếu.
Duyên may run rủi cho gặp tiên nữ lại tái diễn một lần nữa, thuở mới lên ngai vàng của vị hoàng đế trẻ. Có khác là lần này là tiên nữ thật sự theo truyền tụng dân gian: một ngày đẹp trời Lê Thánh Tông đi thăm trường Quốc tử giám. Lúc về, trên đường nha vua ghế thăm chùa Ngọc Hồ còn gị là chùa Bà Ngô ở phố Nguyễn Khuyến thuộc Hà Nội hiện nay. Khi xa giá tới chùa, Lê Thánh Tông bỗng nghe thánh thót tiếng ni cô tụng kinh, giọng trong trẻo, thanh cao khác thường. Vào chùa nhà vua sững sờ, ngây ngất trước sắc đẹp mê hồn như tiên nga giáng thế của ni cô. Ni cô lễ phép chào. Thấy nhà vua sây sưa nhìn mình, đầy cảm mến, nàng liền lấy bút đề vào vách chùa hai câu thơ nôm bằng nét chữa bay bướm:

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *