Monthly Archives: February 2018

Hội Quán Các Bà Mẹ, nói ngôi nhà thứ hai cũng phải mà trường học cũng chẳng sai

Hội Quán Các Bà Mẹ, nói ngôi nhà thứ hai cũng phải mà trường học cũng chẳng sai. Nơi đó, mỗi ngày mình được học, được đón nhận những năng lượng yêu thương và học được những bài học sẻ chia từ những người thương, từ bạn bè, đồng nghiệp để tiếp tục đi tiếp một con đường mới.
Ngày đẹp quá, cám ơn các chị em Ha Viet, Nguyễn Thị Xuân Thảo, Mikki Nguyen, Nguyễn Phạm Phương Nga và những người bạn đường Huong Le, Hoai Thu Tran, Vi Dương.
Mai là một ngày mới để chúng ta làm thêm một việc mới.

Thầy bói tài ba, Kính chuyển & mời những ai thich nghe Thầy bói, He

Thầy bói tài ba
Kính chuyển & mời những ai thich nghe Thầy bói
He..he đầu tuần mời cả LÀNG ZVU ĐẠI – ĐỌC – CỪOI …
RÙI LẠI ĐI COI HÉ . MẤT TIỀN SONG CŨNG ZVUI TAI & HOÀNG …ANH …SƯỚNG !
– Thầy bói bảo: “Lớn lên cuộc sống Nhàn tản, thức đêm ngủ ngày, 2 tay đầy Thư họa, lưng đeo túi gấm cuối ngày đi lãnh Tài bạch Kim ngân”. Tưởng sinh vào nhà Quyền quý sẵn của ăn của để, bầu rượu túi thơ Cầm Kỳ Thi Họa, ai dè Tay chân Xăm trổ làm…Cầm Đồ Thu Họa hỡi ôi…
– Thầy bói bảo: “Lớn lên sẽ làm Phi hành gia”. Bố mẹ rưng rưng nước mắt nghĩ đến viễn cảnh con mình bay vào vũ trụ, ra sức bồi dưỡng tài năng. Nào ngờ giờ làm thuê cho hàng xôi xéo, ngày ngày ôm chảo mỡ phi hành!
– Thầy bói bảo: “Lớn lên sẽ đi Xế hộp, có lái xe riêng, tay lúc nào cũng cầm 1 cục tiền”. Tưởng làm Sếp lớn ai dè làm lơ xe bus.

HÀ NỘI CỦA CHÚNG MÌNH YÊU LẮM NỤ TẦM XUÂN

HÀ NỘI CỦA CHÚNG MÌNH YÊU LẮM NỤ TẦM XUÂN
Anh về chưa Hà Nội đã vào xuân
Rộn rã mọi nơi nhành đào nở rộ
Tiết trời lạnh với bản tình ca phố
Ngày xuân sum vầy gói bánh chưng xanh
Anh về đi kẻo lỡ chuyến tàu xanh
Chuyến tàu chở những người con xa sứ
Bôn ba hoài chắc là anh mệt chứ
Về thôi anh xuân cũng đến thật rồi
Em sẽ đưa anh cùng ra chợ đông vui
Ngắm phố phường những ngày giáp tết
Anh sẽ thấy bình yên không lo toan mỏi mệt
Bình yên như mặt hồ buổi sớm mai lên
Anh về đi kẻo lỡ chuyến tàu đêm
Phố đông vui phố rộn ràng anh ạ
Ông Đồ già vẫn ngồi viết thư pháp
Giấy đỏ màu nét phượng múa rồng bay
Xuân yêu thương xuân của sum vầy
Của những cuộc trùng ngộ bên nhau ca hát
Áng mây nhẹ giữa khung trời màng bạc
Hà Nội của chúng yêu lắm nụ tầm xuân
Dương Kim Nhi
BD 19/01/2018

Mình thích cách so sánh giản dị như thế về hạnh phúc

Mình thích cách so sánh giản dị như thế về hạnh phúc. Không phải những điều cao xa, viển vông và cần nhiều trí tưởng tượng.
Cũng như mọi cô gái khác, mình rất thích những đôi giày. Những đôi giày có thể không cần phải quá cầu kì, đính thật nhiều hạt cườm hay nơ. Chỉ cần là một đôi giày vừa chân, mềm mại, để cùng mình đi khắp nơi.
Ừ hạnh phúc giản dị lắm mà
#đưa_nhau_đi_khắp_thế_gian
#em_2018

NHỚ MÙA XUÂN BIÊN GIỚI, Gió rét phía biên cương, Không làm sờn vai áo, Hơi thở anh sưởi ấm, Khi tuần tra rẻo cao, Mùa…

NHỚ MÙA XUÂN BIÊN GIỚI
Gió rét phía biên cương
Không làm sờn vai áo
Hơi thở anh sưởi ấm
Khi tuần tra rẻo cao
Mùa xuân về xôn xao
Hoa mơ hoa mận nở
Một rừng hoa thương nhớ
Gửi nơi em đợi chờ
Mùa này còn rét mướt
Phía đầu nguồn con sông
Anh ơi chiều biên giới
Có còn lạnh nhiều không?
Bài tình ca em nhớ
Say trong tiếng khèn môi
Xuân về trên bản nhỏ
Xanh ngát cuối lưng đồi
Em nhớ xuân biên giới
Có hoa mận hoa mơ
Có cành đào nở rộ
Mây trời đẹp nên thơ
Em nhớ xuân biên giới
Những ngày lên thăm anh
Nơi địa đầu Tổ Quốc
Bình yên xanh ngát xanh…
Dương Kim Nhi
BD 18/01/2018

Bạn biết gì về tỏi đen nhật bản

Nhật Bản là quê hương của rất nhiều các loại thực phẩm lạ và có được những công dụng tốt đối với sức khỏe của con người. Minh chứng rõ nhất có thể thấy được thông qua việc người Nhật có tuổi thọ tương đối cao. Bài viết dưới đây của chúng tôi giơi thiệu cho bạn đọc những thông tin về tỏi đen nhật bản để bạn nắm được những điều cơ bản nhất về một dạng tỏi nổi tiếng và cũng là thực phẩm đặc sắc của quốc gia này.

Continue reading

Địa chỉ mua phần mềm quản lý bán hàng tin cậy

Khoa học công nghệ đang ngày một phát triển từng bước tiến gần tới cuộc sống thường nhật của con người. Khi muốn mua bất cứ thứ đồ gì cũng không cần phải ra chợ lựa tới lựa lui, mà chỉ cần có một chiếc điện thoại thông minh thì cả siêu thị đang nằm trong tay của bạn rồi…..Như vậy cũng đông nghĩa với việc khi bạn muốn buôn bán không nhất thiết phải ngày ngày đến cửa hàng …..Chỉ cần ngồi ở nhà và làm việc với phầm mềm quản lý bán hàng, mọi việc sẽ trởi nên thật dễ dàng khi bạn bắt kịp với thời đại. Vậy thì phải mua phần mềm quản lý bán hàng ở đâu là tốt nhất? Continue reading

Ở đời dù mất tất cả cũng đừng đánh rơi nhân cách làm người, MẤY HÔM RỒI THEO DÕI PHIÊN TOÀ XỬ TỘI PHẠM QUAN…

Ở đời dù mất tất cả cũng đừng đánh rơi nhân cách làm người
MẤY HÔM RỒI THEO DÕI PHIÊN TOÀ XỬ TỘI PHẠM QUAN CHỨC MÀ NGAO NGÁN , BỞI TRÌNH ĐỘ và NHÂN CÁCH … KO BIẾT, VỚI NHỮNG CÁN BỘ THẾ NÀY , ĐẤT NƯỚC ĐI VỀ ĐÂU ? RỒI CÒN TRONG PHÒNG XỬ LS và BAO NHIÊU NGƯỜI RỚT NƯỚC MẮT vì THƯƠNG CB ” NÒNG CỐT” … ĐÃ KO MAY….Xin được nhắc lại câu thơ của Cụ Tản Đà ,
khi ấy nước mình mới 25 triệu dân , bi giờ đã
… ” DÂN 90 TRIỆU AI NGƯỜI NHỚN ? / NƯỚC 4000 NĂM VẪN TRẺ CON .
MỜI CẢ LÀNG ĐỌC KỸ BÀI ĐỨC DỤC NÀY .
Sống ở trên đời, cho dù đánh mất tất cả thì cũng đừng để mất nhân cách làm người…
Nho giáo cho rằng, trong 5 đức tính của người quân tử: “Nhân, Lễ, Nghĩa, Trí, Tín” thì chữ Nhân đứng đầu. Bởi xem trọng đức Nhân, nên người xưa dẫu rơi vào bước đường cùng, thì vẫn bảo vệ phẩm giá, giữ gìn khí tiết, và khi đối diện với cái chết vẫn thể hiện được sự trong sạch và tôn nghiêm.
Trong Lễ Ký có ghi chép một câu chuyện xảy ra vào thời Xuân Thu. Năm ấy, nước Tề bị mất mùa, người chết đói nằm la liệt khắp nơi. Có một người tên là Kiềm Ngao đã nấu cơm cứu đói rồi bày ra đường ban phát. Một ngày nọ, Kiềm Ngao thấy có người thất thểu đi tới, từ dáng vẻ có thể biết rằng anh ta đã bị đói lâu ngày. Kiềm Ngao một tay bưng cơm, một tay bưng nước rồi làm ra vẻ ban ơn, quát lớn rằng:
– Này, lại đây mà ăn!
Không ngờ người đói nọ ngẩng đầu lên nhìn Kiềm Ngao một lúc lâu rồi trả lời: “Ta cũng vì không ăn cơm của loại người có giọng điệu như ông nên mới ra nông nỗi này”, nói xong liền hiên ngang bỏ đi.
Người ăn mày thà chết không chịu cúi đầu, giữ trọn nhân cách. Ảnh theo vietbao.org
Người bị đói trong câu chuyện trên thà chết chứ không chịu cúi đầu, đứng trước mặt kẻ khinh thường mình đã giữ trọn nhân cách và sự tôn nghiêm của bản thân.
Mạnh Tử cũng từng viết:
“Một giỏ cơm, một bát canh, có được thì sẽ sống, không có thì chết đói. Nhưng nếu la hét mà bố thí thì người qua đường cũng không nhận; lấy chân đá mà bố thí thì ngay cả người ăn xin cũng chẳng thèm.”
(Mạnh Tử – Cáo tử thượng)
“Ngạ tử sự tiểu, thất tiết sự đại” – chết đói là chuyện nhỏ, nhưng thất tiết mới là chuyện lớn. Vì để giữ nhân cách và khí tiết, mà có người sẵn sàng nhịn đói đến chết, lại cũng có người suốt đời sống cảnh nghèo khổ long đong. Năm xưa, Nguyễn Khuyến không chịu luồn cúi chốn quan trường mà lui về ở ẩn, sống cuộc sống thanh bần nơi thôn dã. Khi triều đình hết năm lần bảy lượt mời ra làm quan, ông vẫn một mực khước từ, chọn giữ gìn nhân cách và phẩm giá của mình. Cũng vậy, Đào Uyên Minh đã không vì năm đấu gạo mà chịu khom lưng khúm núm. Ông đã cáo quan về nhà, vui thú điền viên. Về sau nông điền liên tiếp gặp thiên tai, nhà lại cháy rụi, gia cảnh thì ngày càng túng bấn, nhưng ông vẫn cự tuyệt khi Thứ sử Giang Châu mang bổng lộc đến chiêu mời.
Nguyễn Khuyến và những áng thơ lưu lại cho đời. Ảnh dưới theo Loigiaihay.com
Vậy, vì sao người xưa lại coi trọng phẩm tiết hơn tất cả mọi thứ công danh hay vật chất đến vậy? Khổng Tử có câu rằng:
“Nhân giả, nhân dã”
(仁者, 人也)
Ấy là, làm người phải có đức Nhân (仁) thì mới được gọi là người (人). Như vậy, không phải tiền tài, không phải địa vị, cũng không phải quyền lực hay gia cảnh bề thế, mà chính những phẩm đức tích luỹ qua quá trình tu dưỡng lâu dài mới khiến con người thực sự là “người”, mới khiến con người trở nên cao quý và tôn kính. Trong Vi lô dạ thoại có một câu nói mà ngẫm đi ngẫm lại vẫn thấy thật sâu sắc, và câu nói ấy, suy đến cùng, cũng là để nói đến chữ Nhân này:
Vô tài phi bần, vô học nãi vi bần;
Vô vị phi tiện, vô sỉ nãi vi tiện;
Vô niên phi yểu, vô thuật nãi vi yểu;
Vô tử phi cô, vô đức nãi vi cô.
Nghĩa là:
Không tiền bạc không phải là nghèo – không có học mới là nghèo;
Không địa vị không phải là hèn – không có liêm sỉ mới là hèn;
Không sống lâu không phải là yểu mệnh – không có những việc đáng kể lại mới là yểu mệnh;
Không con cái không phải là cô độc – không có đức mới là cô độc.
Vậy thì, xoay trở lại mà nói, giữa cái bộn bề của cuộc sống, giữa cái bon chen của cuộc đời, thì dù bạn đang thấy mình chịu tổn hại, cũng đừng quên rằng: cuộc đời như gió thoảng mây trôi, danh lợi như phù du chìm nổi, nhưng chỉ riêng một chữ “Nhân” này là sống mãi…
Hồng Liên

Vũ trụ có vĩnh hằng không? Đức Phật trả lời…, 15:00, 15/01/2018, Thời Đức Phật tại thế, có rất nhiều đệ tử…

Vũ trụ có vĩnh hằng không? Đức Phật trả lời…
15:00, 15/01/2018
Thời Đức Phật tại thế, có rất nhiều đệ tử của ngài vân du bốn phương. Họ thường cùng nhau thảo luận, thường xuyên tranh luận về các hiện tượng siêu hình trong vũ trụ. Có người đến tận nơi hỏi Đức Phật về những điều họ còn thắc mắc.
Có 10 vấn đề được thắc mắc nhiều nhất, đó là:
Một là vấn đề có quan hệ đến vũ trụ:
1. Vũ trụ có vĩnh hằng không?
2. Vũ trụ không vĩnh hằng phải không?
3. Vũ trụ là có giới hạn sao?
4. Vũ trụ là vô hạn đúng không?
Hai là vấn đề liên quan đến mặt lý học:
5. Thân và tâm là đồng nhất sao?
6. Thân và tâm là riêng biệt?
Ba là vấn đề chứng ngộ cảnh giới của Phật Đà:
7. Như Lai sau khi chết có tiếp tục tồn tại ở đây không?
8. Như Lai sau khi chết là không tiếp tục tồn tại ở đây?
9. Như Lai sau khi chết có tồn tại nhưng không tồn tại ở đây?
10. Như Lai sau khi chết không tồn tại cũng không đồng thời tồn tại ở đây?
Đối với những thảo luận này, Đức Phật tỏ vẻ không quan tâm. Vậy nên mỗi lần có người tìm gạn hỏi những vấn đề này thì Ngài luôn trầm mặc không nói gì.
Câu trả lời của Đức Phật
Vị tỳ kheo đến thỉnh Đức Phật (Ảnh qua: 5000-years.org)
Một ngày nọ, có một vị tỳ kheo tên là Mạn Đồng Tử, người này sau khi tĩnh tọa vào giờ ngọ, đột nhiên đi đến chỗ Đức Phật hành lễ sau đó ngồi xuống một bên nói: “Thưa Thế tôn, con một mình tĩnh tọa, bỗng nhiên trong đầu nổi lên một ý nghĩ: Có 10 điều Ngài chưa từng giải thích minh xác cho chúng con. Mỗi khi mọi người hỏi Ngài về những vấn đề này, Ngài đều luôn gác lại một bên, trầm mặc không nói gì. Con không muốn như vậy”.
“Thế tôn, hôm nay ngài hãy giải thích rõ ràng giúp con 10 điều đó để con có thể tiếp tục tu hành. Nếu như thế tôn biết rõ thế gian là vĩnh hằng, xin Ngài cứ giải thích cho con như vậy. Nếu như vũ trụ không vĩnh hằng, thì nguyên do vì sao? Nếu như Ngài đối với những vấn đề này cũng không biết, thì hãy thẳng thắn nói: Ta không biết!”.
Đức Phật nói: “Ngươi đúng là một người ngu muội! Ngươi trước khi xuất gia tu hành chẳng phải chính là vì để hiểu rõ những điều này mà tu hành hay sao? Ngươi đi theo ta tu hành thì ta sẽ giải đáp cho ngươi những điều đó hay sao?”.
Mạn Đồng Tử trả lời: “Thế tôn, không có ạ!”.
Phật Đà nói: “Mạn Đồng Tử, giả sử có một người bị mũi tên tẩm độc gây thương tích, người thân của hắn đưa hắn đến thầy thuốc. Nếu lúc ấy người kia nói: Tôi sẽ không rút cái mũi tên độc này ra, trừ phi tôi biết là ai đã bắn tôi. Hắn là thuộc loại người nào, là dòng dõi Bà La Môn hay dòng dõi đế vương? Hắn là có dáng người cao hay thấp, màu da trắng hay đen, rám nắng hay là màu vàng kim óng ánh? Hắn đến từ thành thị hay nông thôn?
“Tôi không muốn rút cái mũi tên độc này ra, nếu tôi chưa biết rõ tôi bị loại cung nào bắn, dây cung là loại gì, là loại mũi tên nào, được chế tạo ra sao, là làm từ nguyên liệu gì? Mạn Đồng Tử, những điều này ngươi chưa kịp biết rõ đáp án thì đã sớm chết trước rồi. Cũng giống như vậy, nếu có người nói, tôi không muốn đi theo tu hành cùng thế tôn nữa, trừ phi ông ấy trả lời tôi các vấn đề rằng, vũ trụ có tồn tại vĩnh hằng hay không. Người này còn chưa có được đáp án thì đã chết rồi”.
Bởi vì nhân sinh thật ngắn ngủi, nếu như chúng ta cả ngày bị những vấn đề siêu hình này làm cho khốn nhiễu, theo đuổi không bỏ, cố tìm căn nguyên, sẽ dễ dẫn đến lạc lối, cuối cùng cũng chẳng thu hoạch được gì.
Ngôn ngữ chữ viết là có hạn
Nhân sinh ngắn ngủi, con người mãi trầm luân trong bể khổ vô bờ (Ảnh dưới : DKN).
Hơn nữa, bởi vì ngôn ngữ của con người là có hạn, phàm phu không cách nào thông qua ngôn ngữ mà có thể làm sáng tỏ những điều này. Ngôn ngữ là do con người sáng tạo ra để biểu đạt những thể nghiệm, kinh nghiệm, tư tưởng và tình cảm của con người về vạn vật thông qua giác quan và tâm linh.
Nó đại biểu cho những hiểu biết của chúng ta về sự vật bằng những ký hiệu. Bởi vậy ngôn ngữ là có giới hạn về thời gian, không gian, không có khả năng siêu việt khỏi phạm vi sinh sống của con người. Nói một cách khác, nhân loại chỉ có thể trong phạm vi thời gian, không gian hữu hạn này mà dùng ngôn ngữ để biểu đạt một sự kiện, một loại cảnh giới.
Có khi, ngôn ngữ của nhân loại thậm chí không đủ để có thể mô tả sự vật hằng ngày một cách chân thực nhất. Ví như kinh nghiệm đã cho chúng ta thấy, đôi khi chúng ta có một loại cảm xúc hoặc cảm thụ mãnh liệt, nhưng lại không có ngôn ngữ nào để biểu đạt ra.
Giáo lý nhà Phật có nói: “Như nhân ẩm thủy, lãnh noãn tự tri”, tạm dịch: Như người uống nước, nóng hay lạnh tự mình biết lấy. Cho nên ngôn ngữ nhân loại không phải là vạn năng, nó nhất định là có giới hạn. Về phương diện chân lý, ngôn ngữ càng không thể nào biểu đạt một cách chính xác, hơn nữa dễ dàng gây nên sai lầm.
Bởi vì chân lý tuyệt đối (ví dụ như Niết Bàn) là vượt qua thời gian, không gian và hạn chế cũng những nguyên lý định luật. Nhân loại chỉ có thể tự mình chứng ngộ, mà không có khả năng dùng ngôn ngữ để miêu tả, cũng chính là điều gọi là “Ngôn ngữ đạo đoạn, tâm hành xứ diệt”. Ý tứ của câu trên là mỗi người muốn lắng nghe tiếng nói nội tâm đích thực, muốn hòa mình vào sự im lặng của nội tâm sâu thẳm thì phải biết cắt đứt ngôn ngữ và diệt trừ tư duy khái niệm.
Trên thực tế, những vấn đề này vĩnh viễn không thể nào thông qua ngôn ngữ chữ viết mà có được câu trả lời đầy đủ và thuyết phục, không có bất kỳ loại ngôn ngữ chữ viết nào có thể biểu đạt được những loại thể nghiệm này.
Tuy nhiên, hiện nay có không ít người dùng những từ ngữ tuyệt vời nhất thế giới để miêu tả cảnh giới cao thượng của Niết Bàn, có người thậm chí không tiếc công vắt óc suy nghĩ, ngày đêm mệt mỏi để trình bày và phân tích cảnh giới Niết Bàn của Phật Đà. Nhưng kết quả thu được lại tựa như con voi lâm vào vũng bùn, không thể nào thoát ra được.
Bảo Hân biên dịch
Xem thêm:

Mẹ cha nó, tuyết dày như thế này mà nó dọn có mỗi cái vạch vôi, còn thì bắt con người ta đá cả một hiệp

Mẹ cha nó, tuyết dày như thế này mà nó dọn có mỗi cái vạch vôi, còn thì bắt con người ta đá cả một hiệp. Xong hiệp 1 chắc người ta kêu quá nó mới chịu dọn. Mới bằng này tuổi sống ở xứ nhiệt đới, con người ta chắc gì đã biết tuyết là thế nào!