Monthly Archives: January 2018

“THỨC” VÀ VÔ THỨC

“THỨC” VÀ VÔ THỨC…
trước khi bàn… xin kể hai câu chuyện có thật, mà tôi được nghe kể lại (là chuyện thật, không phải chuyện bịa)…
Câu chuyện 1: CHUYỆN BÊN CHÉN RƯỢU… một ông cán bộ cấp trung cao cấp khoe… “bạn tôi cán bộ LD cấp quận (tạm gọi là ông ABC).. là người giỏi giang lắm… đang được … chuẩn bị để ABC lên cấp ABC, anh em thân nhau lắm ABC,… một lần chuyện trò riêng… về công việc hơi ngoài lề… ông ấy thân đến mức còn nói đùa với tôi rằng… tại sao con XYZ (cán bộ thuộc cấp của ông ABC) dám gọi thẳng cho chú mà không qua tôi nhỉ… hay là nó thích lên giường với chú… thì bảo tôi… hì hì… hô hô.. hệch hệch….”
… nghe xong lặng người… và phản ứng… tại sao là LD lại nói được những chuyện đó… người kể, phản ứng lại…” bác phải hiểu đây là anh em chiến hữu… thân lắm, mới đùa nhau vậy, còn ra công việc là chuẩn chỉnh lắm… nghiêm túc lắm… “
Câu chuyện 2: CHUYỆN TRONG VÔ THỨC… (chuyện rất tục mặc dù không có chữ tục… các bác cân nhắc khi đọc và lưu ý là 18+++ hay đọc)
tại bệnh viện, một ông bệnh nhân cao tuổi nguyên là cán bộ cao cấp, cựu của … một lực lượng VT… tạm gọi là ông DEFGH, đang ở giai đoạn rối loạn ý thức…. ông quay sang con gái và con dâu lúc đó đang vào thăm ông ta: “nào tối nay trong hai đứa chúng mày đứa nào ngủ với tao…,” rồi chí xuống dưới.. (hạ thể) và nói tiếp “đứa nào, mà làm (nó)…. cứng lên được rồi đút ra, đút vào… được thì tao cho năm trăm…”
tất nhiên là bà con gái thì đỏ mặt, còn bà con dâu thì sầm mặt bật lại… rất gay gắt… mọi người vội can… ông nói lung tung trong vô thức ý mà… đừng để ý gì… mai hỏi lại là ông lại quên hết, có nhớ gì đâu….
Lời bàn:
VÔ THỨC HAY Ý THỨC
Khi nghe những câu chuyện này mình nghĩ đến câu chuyện của ý thức… vô thức
… để bàn dần…

CHUYỆN CHÉP Ở ĐÂU KHÔNG BIẾT (1), ba bà

CHUYỆN CHÉP Ở ĐÂU KHÔNG BIẾT (1)
ba bà …tuổi ngoại 60, ngồi phơi nắng ngày đông, tám..
Bà áo len bã trầu… giọng xự Nghệ nói: “tôi đẻ liên 3 đựa… toàn là gại… tôi tính đặt cái vòng … chự đẻ vầy mệt quạ… nhưng ông nhà tôi ông không chịu… bắt không được đặt… nói đặt là ông ấy đánh… mà đánh thật… vì có lần trái ý là ông ấy đạ đánh rồi… tôi là nhờ con em du nó đưa đi đặt… răng mà ộng biết, đèo đi bắt bỏ đấy… sau được thêm thằng con trai… thì mới đặt vòng đấy…
Bà áo xanh, cổ đeo tràng hạt (đế vào): em cũng thế… cũng phải đặt lén đấy… may ông không biết…. để luôn mười mấy năm… ông ấy ngạc nhiên… thấy không có bầu gì… em nói tránh là có tuổi rồi… nên không có thai… con cũng đủ nếp đủ tẻ rồi nên ông ấy… cũng không quan tâm lắm….
Bà còn lại… (chẳng nhớ mặc áo mầu chi nữa… vì mải nghe lóm chuyện): thời chị em mình thì chỉ có cái vòng là để tránh thai thôi… không muốn đẻ là chỉ có đi đặt vòng… em đặt một lần để đến hơn mười lăm năm… sau thấy đau đau… ở bung đi khám các cô ấy bảo là lệch vòng… nên phải tháo ra… sau đó nói là không ổn đừng đặt lại… là em bỏ luôn…
Ba áo xanh: (đế vào) ờ em cũng để 17 năm mới tháo đấy… chứ chẳng thay đổi gì… vì mình hốt sợ vòng nó sau, tháo ra đặt vào nó đau… thế mà …. lúc tháo, nhoáng 1 cái là cô ấy (chắc bác sĩ sản khoa) tháo được ngay…còn giơ cho mình xem nói… vòng của chị đây này… Vòng chữ T…
Bà áo bã trầu: tôi là tôi để đến gần 32 năm đấy (choáng), gần đây mới tháo đấy… mà chẳng… cũng vòng chữ T…
…………………………..
tiếp tục là những chuyện … giời ơi…
À, hóa ra các bà ấy nói chuyện cái vòng…

Người phụ nữ có 6 thập kỷ làm tiếp viên hàng không, 82 tuổi vẫn gắn bó với bầu trời, 8:31 am – 05/01/2018, CHỈ CÓ…

Người phụ nữ có 6 thập kỷ làm tiếp viên hàng không, 82 tuổi vẫn gắn bó với bầu trời
8:31 am – 05/01/2018
CHỈ CÓ THỂ LAf CÔNG DÂN CỦA NƯỚC MỸ, KHÔNG MỘT KHÓ KHĂN NÀO NGĂN CẢN SỰ YÊU THÍCH và CỐNG HIẾN của CON NGƯỜI . NẾU CỤ LÀ NGƯỜI VN HỈ ?
CHẮC CHẮN SẼ ĐƯỢC ĐẢNG và NHÀ NƯỚC “BẢO VỆ CHĂM SÓC” SỨC KHOẺ TỪ….30 NĂM VỀ TRƯỚC RÙI …
CHÂN ĐÓ CHẮC CŨNG PHẢI DÀNH CHO CÁC EM
TRẺ ĐẸP “GIỎI GIANG” và còn phải …….” BIẾT ĐIỀU”
là TIÊN QUYẾT Ợ….
Điều gì đã khiến bà Bette Nash, năm nay đã 82 tuổi, vẫn là tiếp viên của hãng hàng không American Airlines? Dù đã trải qua 60 năm công tác nhưng bà vẫn luôn tràn đầy năng lượng và mong muốn tiếp tục được gắn bó với bầu trời như thủa ban đầu.
Chân dung nữ tiếp viên hàng không 81 tuổi.( Ảnh dưới)
Bà Bette đi máy bay lần đầu tiên khi 16 tuổi. Nhìn thấy đoàn tiếp viên hàng không mặc đồng phục lịch sự đi ngang qua, lúc đó bà đã mơ ước mình sẽ trở thành một người như họ. Không từ bỏ điều đó, bà bắt đầu đặt mục tiêu cho mình. Như có con đường vạch sẵn, năm 1957, sau khi tốt nghiệp đại học, bà quyết tâm thi tuyển vào ngành hàng không.
Bà Bette khi lần đầu tiên đi máy bay
Trải qua nhiều khóa huấn luyện khắc nghiệt, đào tạo bài bản từ sức khỏe tới yêu cầu chuyên môn, cuối cùng bà cũng đã vượt qua mọi thách thức để trở thành nữ tiếp viên của hãng Eastern Airlines. Thời điểm bà bắt đầu bước chân vào sự nghiệp, vé máy bay lúc đó chỉ có giá 12USD.
Hình ảnh bà Bette khi chính thức trở thành tiếp viên hàng không
Với những yêu cầu nghiêm khắc của nghề tiếp viên, số người đạt tiêu chuẩn tham gia không phải là nhiều. Ở bất kỳ quốc gia, vị trí này cũng yêu cầu các ứng viên đáp ứng đủ các tiêu chuẩn về chiều cao, cân nặng, ngoại hình, kỹ năng, độ tuổi nhất định và tuân theo vô số nguyên tắc khắt khe để có thể làm việc trong môi trường đặc thù.
Thế nhưng hãng hàng không American Airlines hiện lại đang sở hữu một nữ tiếp viên không “đáp ứng” các tiêu chuẩn nói trên. Người ấy chính là bà Bette, năm nay đã ở tuổi 82. Tuy vậy, bà vẫn sở hữu một vóc dáng cân đối, phong thái rất chuyên nghiệp, khuôn mặt tươi vui và luôn thể hiến sự có trách nhiệm trong công việc.
Bà Bette chụp ảnh cùng đồng nghiệp khi còn trẻ
Bà Bette đã làm tiếp viên cho nhiều hãng, từ Eastern Airlines, US Airways, thậm chí cả Trump Shuttle, một hãng hàng không thuộc sở hữu của Tổng thống Donald Trump vào những năm 90. Mặc dù đã có hai hãng phá sản, một hàng đình công, nhưng bà Bette vẫn vượt qua tất cả và đang sắp bước vào thập niên thứ 7 trong nghề.
Phong thái của bà Bette thật sự rất chuyên nghiệp
Trên chuyến bay 2160 của hãng hàng không American Airlines, người ta dễ dàng bắt gặp cảnh tượng hành khách xuống máy bay nhưng vẫn nán lại ôm hôn, bắt tay và chụp ảnh với một tiếp viên. Cách ứng xử vui nhộn của bà Bette không chỉ khiến hành khách cảm thấy hạnh phúc mà những tiếp viên trẻ cũng vô cùng nể phục phong thái của bà.
Tất cả những điều đó đã tạo nên một sự khác biệt rất riêng cho hãng bay này, bởi họ có một nữ tiếp viên đặc biệt, năm nay đã 82 tuổi và có tới hơn 6 thập niên gắn bó với bầu trời.
Bà Bette giờ đã trở thành nhân vật nổi tiếng vì đi đến đâu bà cũng để lại ấn tượng về sự thân thiện cùng nụ cười luôn nở trên môi. Từ phi công, tiếp viên của những hãng khác cho đến các hành khách quen thuộc đều biết và rất nể phục bà vì tình yêu mà bà dành cho ngành hàng không cũng như sự cống hiến hết mình, tận tình chăm sóc tất cả các hành khách.
Tận tình chăm sóc khách hàng
Những kỷ niệm trong thời gian công tác cũng là những ký ức vui vẻ đối với bà. Bà đã chia sẻ về một kỷ niệm đáng nhớ nhất, đó là được phục vụ trên chuyến bay chở Đệ nhất phu nhân Kennedy. “Jackie Kennedy ngồi trên chuyến bay của tôi, Bobby Kennedy, Ethel Kennedy và cả Ted Kennedy nữa”.
Trải qua năm tháng khi gắn bó sâu nặng với nghề, bà Bette tự hào chia sẻ: “Tôi rất vui khi ở đây, trong nhà ga, nơi tôi quyết định muốn trở thành tiếp viên hàng không, và giờ tôi rất hạnh phúc khi được kỷ niệm 60 năm làm nghề và tôi vẫn muốn tiếp tục cho đến khi không còn đủ sức lực”.
Tôi vẫn muốn tiếp tục cho đến khi không còn đủ sức lực
Bà thường xuyên xuất hiện trên tuyến bay từ Washington DC với Boston. Thậm chí tổ bay của bà gọi đây là “tuyến Bette Nash”. Luật sư Kenneth Feinberg, một trong những khách hàng thân thiện của chuyến bay, chia sẻ: “Nếu có Bette trên máy bay, mọi việc sẽ đều ổn thỏa. Bà ấy không bao giờ tỏ ra khó chịu. Cho dù bận rộn thế nào, bà ấy cũng dừng lại, hỏi thăm bạn một chút”.
Luôn được khách hàng và công sự đánh giá rất cao, bà Bette không chỉ là người mang lại sự lạc quan vui vẻ cho người khác mà đối với đồng nghiệp trẻ tuổi, bà giống như một người thầy. Florence Tate, một đồng nghiệp của bà Bette, chia sẻ: “Bà ấy thực sự như một người thầy của tôi, người tiếp lửa cho mọi người”.
Bà Bette giống như một người thầy của đồng nghiệp
Bước sang tuổi 82, bà Bette vẫn nhanh nhẹn. Ở bà luôn toát lên sự mạnh mẽ, hài hòa, sang trọng, lịch thiệp của một tiếp viên hàng không. Nhưng điều mọi người kính nể bà chính là bởi vì bà chưa có khi nào muốn dừng lại con đường sự nghiệp này.
Bà nói: “Tôi sẽ không tiếp tục làm việc khi 90 tuổi, nhưng tôi không muốn nghĩ đến điều này”.

Continue reading

Dành cho các bạn của Tôi-không là Lính xe tăng Biết được sự thật : Ai cướp công lao

Dành cho các bạn của Tôi-không là Lính xe tăng Biết được sự thật : Ai cướp công lao…
TẠI SAO ĐẾN GIỜ VẪN CHƯA ĐƯỢC VINH DANH ????
(Bài của Cao Minh)
Trong bản tin Thời sự của VTV2, lúc 22 giờ, ngày 18-1-2018, tại hội nghị tổng kết công tác Thi đua-Khen thưởng toàn quốc, Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc đã nói: …Trường hợp chính ủy Bùi Văn Tùng vào Dinh Độc Lập đưa nội các chính quyền cũ ra đài phát thanh, rồi thảo lời đầu hàng, lời chấp nhận đầu hàng…chiến công lớn như vậy tại sao đến nay vẫn chưa được phong Anh hùng…
Những lời Thủ tướng nói quả là cơn gió mát lành thổi vào tận tâm can những người lính trung thực, dũng cảm xưa; đặc biệt những người lính của lực lượng xe tăng- thiết giáp. Họ bất bình, họ kiến nghị đằng đẵng đã nhiều năm: Tại sao một con người đã làm nên điều phi thường trong thời khắc của lịch sử vẫn chưa được vinh danh, chưa được nhìn nhận đúng sự thực…
Nhân sự khẳng định của Thủ tướng về Bùi Văn Tùng, chính ủy Lữ đoàn xe tăng 203 lừng lẫy, tôi đăng lại bài viết về Bùi Văn Tùng đã đưa hồi tháng 5-2017.
BÙI VĂN TÙNG – NGƯỜI ANH HÙNG, VỊ CHÍNH KHÁCH
CỦA THỜI ĐIỂM LỊCH SỬ
Cao Minh.
Tôi đã đề cập đến vấn đề này với họa sĩ Lê Trí Dũng (người lính của Lữ đoàn xe tăng 203, Quân đoàn 2 ngày ấy ), khi chúng tôi cùng ngồi cà phê, cách đây hai năm. Và hôm nay mới thành hình hài qua con chữ.
Trước hết phải khẳng định rằng người ta đã quên hay cố tình quên vì lý do nào đó đối với ông: Trung tá Bùi Văn Tùng, chính ủy Lữ đoàn xe tăng 203, Quân đoàn 2 lừng danh. Trước cuộc chiến tranh và sau khi kết thúc chiến tranh, được đánh dấu bằng mốc lịch sử 30-4-1975; Bùi Văn Tùng vẫn chỉ là một cán bộ quân đội đã tham gia chiến tranh và nghỉ hưu với quân hàm Đại tá, như những cán bộ quân đội khác.
Ấy thế nhưng, trung úy Bùi Quang Thận- người cắm cờ trên nóc Dinh Độc Lập, sau là đại tá Bùi Quang Thận, sau khi mất được 2 năm đã được phong tặng danh hiệu Anh hùng ( cho dù đã quá muộn ).
Ở đây không có sự so sánh giữa Bùi Văn Tùng và Bùi Quang Thận, bởi mỗi người có một nhiệm vụ khác nhau. Nhưng, công việc của một người cắm cờ ( xin lỗi vong linh anh Bùi Quang Thận ) mà bất kỳ người lính nào cũng có thể làm được, làm sao có thể sánh nổi cách xử lý vô cùng tài tình các tình huống liên quan đến cả một dân tộc như ông Bùi Tùng.
Mười mấy năm nay có một nhân vật đã nhảy ra tự nhận những việc của ông Bùi Văn Tùng làm trong thời khắc lịch sử 30-4-1975 là do mình làm. Người ấy không xa lạ, chính là trung tướng Phạm Xuân Thệ, nguyên Tư lệnh Quân đoàn 2, Tư lệnh Quân khu 1. Phạm Xuân Thệ chính là đại úy Phạm Xuân Thệ – trung đoàn phó trung đoàn bộ binh 66 được nhắc tới trong các tài liệu, văn bản về ngày 30-4-1975. Và, lịch sử đã bị thay đổi, có công lớn của Viện Lịch sử quân đội, Bùi Tùng bị gạt ra để Phạm Xuân Thệ là nhân vật chính. Gần 20 năm nay những người trong cuộc, những người hiểu biết và dư luận phẫn uất mỗi khi gần đến ngày 30-4-1975. Ông Nguyễn Hữu Thái, nguyên Chủ tịch Tổng hội sinh viên Sài Gòn những năm 1963-1964, người có mặt chứng kiến, tham dự, và tác động phần nào vào thời khắc lịch sử ấy, sau nhiều năm im lặng đã phải lên tiếng bác bỏ sự đánh tráo lịch sử bằng cuốn sách: “Chuyện ít biết về ngày giải phóng Sài Gòn 30-4-1975”, xuất bản năm 2013.
Trước đó, nhân dịp kỷ niệm 35 năm ngày thống nhất đất nước, ngày 27-4-2010, vợ của nhà báo Đức Borries Gallasch được mời sang thăm Việt Nam, bà đã tặng cuốn sách của chồng “ Thành phố Hồ Chí Minh – Giờ khắc số O ”. Cuốn sách đã kể lại đầy đủ và chi tiết những việc làm của chính ủy Bùi Văn Tùng và những người khác trong thời khắc lịch sử của ngày 30-4-1975. Cuốn sách được tạp chí “ Xưa và Nay” dịch đăng, sau đó NXB Thời Đại xuất bản.
Gạt ra ngoài những việc trên, chúng ta xem xét Bùi Văn Tùng trong bối cảnh lịch sử của ngày 30-4-1975.
Theo những tài liệu đã công bố và không bị sửa trước kia và theo lời thuật của Nguyễn Hữu Thái thì, khi ông Bùi Văn Tùng – người có quân hàm cao nhất của quân đội cách mạng vào phòng khánh tiết, nơi đang tập trung toàn bộ nội các của tổng thống Dương Văn Minh; ông Minh đã nói: “ Thưa ông, chúng tôi đang chờ các ông vào để bàn giao”. Chính ủy Bùi Văn Tùng đã nói: “ Các ông chẳng còn gì để mà giao. Các ông chỉ có đầu hàng vô điều kiện”. Sau đó là việc đưa tổng thống Dương Văn Minh sang đài phát thanh để đọc tuyên bố đầu hàng và kêu gọi binh lính VNCH buông súng, ngừng bắn, chấm dứt nổ súng phản kháng. Ông Bùi Văn Tùng đã tự tay thảo tuyên bố đầu hàng vô điều kiện cho tổng thống Dương Văn Minh đọc.
Nguyên văn lời đầu hàng của Tổng thống Dương văn Minh đọc theo văn bản do chính ủy Bùi Văn Tùng soạn thảo:
“Tôi, Dương Văn Minh, Tổng thống chính quyền Sài Gòn, kêu gọi Quân lực Việt Nam Cộng hòa hạ vũ khí đầu hàng không điều kiện quân Giải phóng Miền Nam Việt Nam. Tôi tuyên bố chính quyền Sài Gòn từ trung ương đến địa phương phải giải tán hoàn toàn. Từ trung ương đến địa phương trao lại cho Chính phủ Cách mạng Lâm thời Miền Nam Việt Nam” .
Tiếp đó là lời chấp nhận đầu hàng của chính ủy Bùi Văn Tùng:
“Chúng tôi đại diện lực lượng quân Giải phóng miền Nam Việt Nam long trọng tuyên bố Thành phố Sài Gòn đã được giải phóng hoàn toàn, chấp nhận sự đầu hàng không điều kiện của tướng Dương Văn Minh, Tổng thống chính quyền Sài Gòn”.
Trong lời kể của đại tá Bùi Quang Thận sau này, khi xe tăng còn cách Dinh Độc Lập khoảng 50m, đại đội trưởng Bùi Quang Thận đã ra lệnh cho pháo thủ nạp đạn và bắn thẳng vào dinh nhằm thị uy. Hai lần bắn đạn đều không nổ. Thật là vận may của lịch sử. Nếu như quả đạn đại bác nổ thì không biết những sự việc gì sẽ diễn ra, và, nếu như nội các của tổng thống Dương Văn Minh bị trúng đạn…
Trong những phút cuối cùng của chiến tranh, những người đến đích đầu tiên là những người lính chiến đấu, cùng với họ là chỉ huy có thể là đại đội, tiểu đoàn hoặc trung đoàn. Sự thật lịch sử vào 11 giờ 30 phút ngày 30-4-1975, xe tăng của lữ đoàn 203 cùng các chiến sĩ bộ binh của trung đoàn 66, sư đoàn 304 và nhiều chiến sĩ đặc công tiến vào Dinh Độc Lập đầu tiên. Chỉ huy xe tăng cao nhất là đại đội trưởng, trung úy Bùi Quang Thận và chính trị viên đại đội, trung úy Vũ Đăng Toàn; chỉ huy bộ binh cao nhất là đại úy, trung đoàn phó trung đoàn 66 Phạm Xuân Thệ; chỉ huy đặc công có đại đội trưởng Phạm Duy Đô. Cơ sở tình báo có mặt lúc ấy là kỹ sư Tô Văn Cang mô tả: “ …Một số bộ đội ta đang vây nhóm Dương Văn Minh, Vũ Văn Mẫu. Một bộ đội đội nón cối có huy hiệu sao vàng ( sau này mới biết là đại úy Phạm Xuân Thệ, trung đoàn phó trung đoàn bộ binh 66 ) súng lên đạn cầm tay lăm lăm cùng hai trợ lý từ phía cầu thang giữa chạy lại. Nguyễn Hữu Hạnh nói ông Minh đã tuyên bố bàn giao chính quyền. Người bộ đội đẩy ra và la lớn: “ Không có bàn giao gì hết. Hãy xếp hàng hai lại, nhanh lên!”. Cang giơ tay xin nói cũng bị ngăn lại và la: “ Xếp hàng lại”. Cang vẫn mạnh dạn: “ Không! Tôi là người của Mặt trận, thuộc đoàn 22, của tướng Ba Trân, bộ đội tiền phương”.”.
Trong khi những người chiến thắng có quân hàm cao nhất như đại úy Phạm Xuân Thệ, trung úy Bùi Quang Thận… còn đang bối rối, lúng túng không biết xử lý tình huống như thế nào, chỉ biết tập trung phía đối phương lại, trông giữ và chờ cấp trên vào giải quyết. Sự xuất hiện của chỉ huy lữ đoàn xe tăng 203 được ông Tô Văn Cang mô tả: Ngay lúc đó ban chỉ huy lữ đoàn xe tăng cũng kịp đến. Chỉ huy Nguyễn Tất Tài lệnh cho những chiếc tăng còn lại vây quanh Dinh đề phòng địch phản kích. Chính ủy Bùi Văn Tùng và chủ nhiệm chính chính trị Lê Minh xuống xe thiết giáp bước vội vào sảnh dinh. Đại đội trưởng đặc công Phạm Duy Đô chạy đến: “ Báo cáo, anh em đang giữ Dương Văn Minh và cả nội các ngụy ngồi trong đó. Mời thủ trưởng đến giải quyết”.
Nhà báo Borries Gallasch đã ghi nhận như sau: “ Sự hoang mang chỉ chấm dứt khi người chỉ huy của quân giải phóng, chính ủy Bùi Văn Tùng xuất hiện”.
Trung tá, chính ủy lữ đoàn xe tăng 203 Bùi Văn Tùng – một cán bộ trung cấp của quân đội Việt Nam đã làm nên một kỳ tích vào đúng thời điểm lịch sử. Bùi Văn Tùng đã lập nên một chiến công đặc biệt xuất sắc bằng sự xử lý một loạt các tình huống về sự kết thúc một cuộc chiến tranh trên các lĩnh vực quân sự, chính trị; về sự ổn định đại cuộc ở tầm quốc gia, quốc tế chỉ trong vòng hơn 2 tiếng đồng hồ.
Chúng ta thử nêu ra giả thiết vào thời điểm lịch sử của ngày 30-4-1975, không phải Bùi Văn Tùng mà là một cán bộ khác thì sự việc sẽ như thế nào?
Ví dụ đại úy Phạm Xuân Thệ được đứng ra giải quyết vấn đề này. Chúng ta đã biết đại úy Phạm Xuân Thệ là một trong những chỉ huy quân đội có quân hàm cao nhất, vào dinh Độc Lập sớm nhất và gặp nội các của tổng thống Dương Văn Minh sớm nhất. Nhưng bản chất ông Thệ là một cán bộ quân sự nên mọi cách giải quyết tình huống của ông Thệ đều theo cách của một người lính và tỏ ra lúng túng ( nhiều người vào hoàn cảnh này cũng đều lúng túng, không riêng ông Thệ). Theo thuật lại của các nhân chứng có mặt tại thời điểm ấy: Nhà báo Đức Borries Gallasch, kỹ sư Tô Văn Cang, ông Nguyễn Hữu Thái, thì thái độ cùng cách xử lý của ông Thệ như đã thuật phần trên. Trong khi chính ủy Bùi Văn Tùng thảo văn bản chấp nhận đầu hàng của lực lượng quân giải phóng miền Nam Việt Nam, nhà báo Đức Borries Gallasch đã kể lại khoảnh khắc này rất rõ: “ Trong lúc đấy mọi người dường như đang thư giãn và giảm phấn khích hơn so với một giờ trước. Đại úy Phạm Xuân Thệ, người đã bắt ông Minh trong dinh, vẫn còn lăm lăm khẩu súng trong tay. Ông ta nhắc đi nhắc lại với ông Minh về việc đầu hàng trên đài…”. Như vậy có thể khẳng định đại úy Phạm Xuân Thệ không đủ khả năng, trình độ để giải quyết những công việc vô cùng lớn và hệ trọng của đất nước vào thời khắc lịch sử đó. Đây cũng là việc bình thường.
Trường hợp thứ hai, nếu một lãnh đạo cấp cao hay một chính khách chính trị lão luyện sẽ xử lý thời khắc lịch sử này như thế nào? Chắc chắn họ sẽ không quát tháo, không tỏ ra quá mức là những người chiến thắng mà có thái độ áp đảo bên thua cuộc. Vậy họ sẽ trả lời thế nào khi tổng thống Dương Văn Minh nói: “Thưa ông, chúng tôi đang chờ các ông vào để bàn giao”. Và, khi sang đài phát thanh họ sẽ thảo lời đầu hàng của tổng thống Dương văn Minh, và với danh nghĩa của lực lượng chiến thắng chấp thuận đầu hàng của của Dương Văn Minh như thế nào…! Chắc chắn rằng không thể có lời đầu hàng và lời chấp nhận sự đầu hàng nào đầy đủ, đủ nghĩa, gắn gọn, cô đọng và đầy giá trị như hai bản thảo mà chính ủy Bùi Văn Tùng đã thảo. Có chăng, nếu người khác họ sẽ đề cao cá nhân trong lời chấp nhận đầu hàng; chẳng hạn như, họ sẽ thêm: “ Tôi, ……., đại diện lực lượng…”.
Vậy nguyên nhân nào trung tá Bùi Văn Tùng đã xử lý tình huống của thời khắc lịch sử một cách tài tình, khôn khéo, đầy mưu lược mà cũng đầy tính nhân văn của con người ( mặc dù thế của ông lúc ấy là người chiến thắng trước kẻ chiến bại )?. Nguyên nhân nào trung tá Bùi Văn Tùng đã chợt lóe sáng như một chính khách thực thụ vào thời khắc của lịch sử?.
Điều đầu tiên cần được khẳng định, trung tá, chính ủy Bùi Văn Tùng là sản phẩm, là con người ưu tú của dân tộc Việt Nam trong cuộc chiến tranh chính nghĩa của nhân dân. Từ một người nông dân ở Quảng Ngãi, Bùi Văn Tùng đã được tôi luyện trong quá trình chiến tranh chống xâm lược của dân tộc, và trở thành người cán bộ chính trị quân đội xuất sắc. Thứ hai, chính ủy Bùi Văn Tùng đã thụ hưởng và tiếp thu một cách tự nhiên, vô thức những phẩm chất, đức tính của dân tộc Việt Nam như: cần cù, chịu khó, bao dung, nhân ái, khiêm nhường, bất khuất, quật cường… Thứ ba, trưởng thành trong cuộc kháng chiến của dân tộc chống xâm lược, với cương vị người cán bộ chính trị trong quân đội; trung tá Bùi Văn Tùng đã tiếp thu, tiếp nhận và xử lý khôn khéo, bản lĩnh những tình huống chính trị trong những thời điểm quyết định ( Điều này có thể thấy rõ qua sự tin cậy của tướng Nguyễn Hữu An, tư lệnh trưởng quân đoàn 2. Khi còn ở Rừng Lá, tướng An đã dặn dò và giao mọi việc trong dinh Độc Lập phải do Bùi Văn Tùng trách nhiệm giải quyết. Qua đây cũng thấy tầm nhìn xa và sự tin tưởng chắc thắng của vị tướng tài ba Nguyễn Hữu An. Ngay khi cuộc chiến đấu vào giai đoạn cuối cùng quyết liệt nhất, tướng An đã nắm chắc lữ 203 sẽ vào dinh Độc Lập và Bùi Văn Tùng sẽ là người đứng ra giải quyết mọi việc. Thêm vấn đề nữa, tại sao tướng Nguyễn Hữu An không giao việc xử lý trong dinh Độc Lập cho chính ủy một trung đoàn bộ binh, chẳng hạn như trung đoàn 66, bởi lẽ bộ binh và xe tăng đều cùng lúc vào dinh. Tướng An đã nhìn thấy những phẩm chất xuất sắc của trung tá chính ủy lữ đoàn xe tăng 203 Bùi Văn Tùng). Điều thứ tư chính là phẩm chất con người của Bùi Văn Tùng đã quyết định vào thời khắc lịch sử, Bùi văn Tùng bỗng lóe sáng để giải quyết những vấn đề của đất nước, dân tộc mà chỉ những nhà lãnh đạo, những chính khách dày dạn kinh nghiệm và xuất sắc mới làm được.
42 năm đã trôi qua, cuộc chiến tranh đã lùi xa gần nửa thế kỷ, đại tá Bùi Văn Tùng nay đã ở tuổi 90; thế nhưng, những việc ông đã làm của 42 năm trước ông xứng đáng là một người anh hùng, một vị chính khách lỗi lạc …
Cao Minh ( Nhà báo, cựu lính chiến trung đoàn 101, sư đoàn 325, vào dinh Độc Lập sau 30 phút của trưa ngày 30-4-1975 ).

RẤT HAY!, (Sưu tầm), Người Bắc và người Nam chia nhau hai phần của một từ kép, khi thì phần trước, khi thì phần sau

RẤT HAY!
(Sưu tầm)
Người Bắc và người Nam chia nhau hai phần của một từ kép, khi thì phần trước, khi thì phần sau. Chẳng hạn: dơ bẩn, dư thừa, kêu gọi, sợ hãi, chà xát, hay biết… người Nam dùng phần đầu. Ngược lại trong thóc lúa, lanh lẹ, nóng nực, dẫm đạp, đón rước, lừa gạt… người Nam lại lĩnh phần sau.
Trong những năm tháng rong ruổi ở Đồng bằng sông Cửu Long, tôi đã ghi thêm được nhiều ví dụ về sự “chia nhau” một từ kéo như thế. Năm ông Phan Quang tròn 85 tuổi, tôi đã gửi ra Hà Nội “mừng thọ” ông 100 từ kép được “chia nhau” như thế. Mời bạn đọc… xem chơi!
Tôi xếp các từ kép này theo thứ tự abc (chữ đầu) của từ: ô dù, ốm đau, buồn rầu, bơi lội, bóc lột, cố gắng, co kéo, chọc ghẹo, chán ngán, chặt đốn, cưng chiều, chén bát, chờ đợi, chửi rủa, chậm trễ, cần thiết, cạn kiệt, chia xớt, đưa rước, dạy bảo, dòmn ngó, dọn dẹp, dụ dỗ, đùa giỡn, đùi vế, đau ốm, đĩ điếm, khờ dại, điên khùng, dư thừa, giỡn chơi, đui mù, dòm ngó, dọa nạt, đe dọa, hư hỏng, hao tốn, hăm dọa, hối thúc, hù dọa, hung dữ, ham thích, hoảng sợ, hèn nhát, hư hao, ham muốn, lượm nhặt, nhờ cậy, kiểm điểm, khỏe mạnh, kêu xin, kỳ lạ, khờ dại, lựa chọn, lời lãi, lười biếng, mau lẹ, mồm miệng, may rủi, nôn nóng, mai mốt, ngăn ngừa, ngăn chặn, nón mũ, ngất xỉu, nhìn ngó, quậy phá, rơi rớt, rảnh rỗi, rượt đouổi, rầy la, tập dượt, thuê mướn, thay thế, tiêm chích, thưa kiện, tìm kiếm, trưng bày, tồi tệ, to lớn, trêu chọc, tuyển mộ, trông chờ, tránh né, thương yêu, trông coi, uổng phí, ưa thích, vâng dạ, vay mượn, rượt đuổi, sáng tỏ, sửa chữa, giúp đỡ, giành giật, gầy ốm, già cỗi, ghê sợ, say xỉn, phòng ngừa… hơn 100 từ ghép kể trên đều như nhận xét của Phan Quang. Ví dụ như đui mù thì người Nam nói đui, người Bắc nói mù. Câu thơ của Nguyễn Đình Chiểu: “Thà đui mà giữ đạo nhà / còn hơn sáng mắt ông cha không thờ”.
LPK

Giảm giá máy chơi game cực sốc tại Boba Shop

Ngày nay, các trò chơi online dường như đã gần chiếm ưu thế trên thị trường giải trí, tuy nhiên thì những trò chơi offline vẫn là sự lựa chọn của nhiều người. Bởi không phải ai lúc nào cũng có thể có sẵn Wifi để chơi game. Các loại máy chơi game là sự lựa chọn tuyệt vời khi chơi game offline. Tại Boba Shop đang mở chương trình tri ân khách hàng, giảm giá máy chơi game cực rẻ, chất lượng đỉnh cao. Nhanh tay lựa chọn cho mình một sản phẩm ưng ý thôi nào!

Continue reading

Cây đinh lăng mình trồng trong chậu cũng được mười mấy năm rồi

Cây đinh lăng mình trồng trong chậu cũng được mười mấy năm rồi. Chủ yếu lấy lá cùng lá sung trong vườn cuốn thịt heo luộc, nhậu lai rai, đã lắm.
Hôm nay cải tạo lại, cắm cành xuống vườn, đánh gốc được nhõn chừng này.
Các cụ cho ý kiến nên dùng thế nào cho hợp nhẽ, hì

Cảnh báo tất cả mọi người!, Hầu như tất cả các tài khoản Facebook đang bị hack

Cảnh báo tất cả mọi người!
Hầu như tất cả các tài khoản Facebook đang bị hack.
Hình ảnh, hồ sơ cá nhân và tên của bạn được sử dụng để tạo ra một tài khoản facebook mới.
Và sau đó họ muốn kết bạn với bạn của bạn, bạn bè của bạn nghĩ rằng đó là bạn và chấp nhận. Từ thời điểm này, bọn hacker viết những gì họ muốn theo tên của bạn…
Tôi muốn bạn biết tôi KHÔNG có kế hoạch mở một tài khoản mới, hay gợi ý làm ăn hùn hạp với ai do vậy đừng đồng ý với một lời mời kết bạn thứ 2 từ tôi, hay những lời rủ góp vốn làm ăn.
Hãy chép tin này lên tường Facebook của bạn để tất cả bạn bè của bạn sẽ được cảnh báo!
Đừng bấm nút share, hãy copy và dán lên tường của bạn.

❤️Hình ảnh này thay lời muốn nói! U23 VN đã chạm đến tất cả mọi con người mang dòng máu Việt! Hy vọng từ đây…

❤️Hình ảnh này thay lời muốn nói! U23 VN đã chạm đến tất cả mọi con người mang dòng máu Việt! Hy vọng từ đây các thủ thủ xứng đáng đc tôn trọng,xứng đáng đc ngợi ca! Bởi vì là đã làm cả cho 1 dân tộc xích lại gần nhau hơn! Bởi vì…..bởi vì những j họ đã và đang làm là ko diễn thể tả đc bằng lời…..vì ngôn ngữ đã cạn,vì ngôn ngữ giờ đây cũng ko thể lột tả đc sự phấn khích vô bờ này! Một đêm nữa ko ngủ! Một ngày hp của toàn dân…..& đêm nay toàn bộ đất nước hình S có “bão” 1 cơn “bão” to,giật trên cấp 1000,một cơn bão mang tên “U23”

Chẳng cái j cảm xúc bằng bóng đá?ko j vui bằng đá bóng,ko j liên kết nhanh như bóng đá! Thế nên người ta gọi nó là…

Chẳng cái j cảm xúc bằng bóng đá?ko j vui bằng đá bóng,ko j liên kết nhanh như bóng đá! Thế nên người ta gọi nó là môn “thể thao Vua” ko sai! Một câu chuyện cổ tích giữa thời Smartphone! Điên rồ……nhưng cái Điên thật ngọt ngào! Park Hang-Seo vẫn là ngôi sao rực rỡ! Rực rỡ ko kém là các chiến binh áo đỏ,da vàng! Chúc mừng tất cả! Từ cầu thủ đến người hâm mộ! Bóng đá Vn đã sang 1 trang mới! Lịch sử sẽ lưu tên các bạn! Châu lục ư? Đơn giản….vì giờ Vn đã ngang hàng rồi…..giờ chỉ là chuyện nhỏ thôi….✌️