Monthly Archives: June 2017

Bán căn hộ tại chung cư Hoàng Huy – Pruska Town

Bán căn hộ tại chung cư Hoàng Huy – Pruska Town.
An Đồng-An Dương-Hải Phòng.Gần khu công nghiệp Tràng Duệ, Nomura
Hỗ trợ Mua Trả Góp,được vay tối đa 70% giá trị,lãi suất thấp.
Gía chỉ từ 513 triệu
Liên hệ: 090 1583 289
Thu nhập 5 triệu/ tháng mua nhà tiện ích, cuộc sống đầy đủ cho vợ chồng trẻ,có nhà trẻ.
Nhà xây 3 tầng kiểu dáng hiện đại,thiết kế Thái Lan
Diện tích thông thủy 61.6m2 (tầng 1), 63,4m2 (tầng 2,3) , 2 phòng ngủ, 2 wc, phòng khách, bếp, ban công.diện tích mặt bằng xây dựng 64.9m2. Nhà bàn giao về ở được ngay, đã có điều hòa, bình nước nóng lạnh.
***Tiện ích nội khu:
*) Đường nội bộ rộng 6m.
*) Nhà trẻ mẫu giáo, sân tennis,trường cấp 3 Nguyễn Du.
*) Khu để xe có mái che.
*) Vỉa hè, hành lang cây xanh thoáng mát và đẹp, không gian rộng rãi, yên tĩnh, trong lành.
*** Ngoại khu:
*) Cách khu CN Nomura chỉ 6km.
*) Cách Khu CN Tràng Duệ chỉ 7km
*) Cách QL 5.chỉ 800m
*) Cách siêu thị Metro 1.3km
*) Cách bệnh viện Việt Tiệp II 200m
*) Cách trường PTTH An Dương 2km.
*) Cách khu hành chính huyện An Dương 3km.
*) Cách bệnh viện đa khoa An Dương 3.4km
*) Cách nhà hát lớn Thành Phố 4km
Liên hệ đặt để chọn căn ưng ý :090 1583 289

1

1.Bán cho thuê căn nhà 5 tầng,71m2 tại đường Bạch Đằng,đối diện KĐT Vinhomes.nhà máy xi măng cũ.
2.Bán căn nhà 1 tầng tại đường 5 cũ,thuận tiện kinh doanh,111,3m2,mặt tiền 3,5m. giá 2,1 tỷ
3.Bán căn nhà 1 tầng tại đường 5 cũ,thuận tiện kinh doanh,134m2,mặt tiền 4,5m,giá 3 tỷ.
Liên hệ: 0168 890 3576

KHẲNG ĐỊNH ĐẲNG CẤP NGAY VỚI VINHOMES IMPERIA HẢI PHÒNG

KHẲNG ĐỊNH ĐẲNG CẤP NGAY VỚI VINHOMES IMPERIA HẢI PHÒNG.
VINHOMES IMPERIA Nơi tinh hoa phố Cảng
Tọa lạc tại thế đất vượng tài vượng khí phong thủy
Nơi đây được hội tụ toàn bộ những tuyệt tác kiến trúc của thế giới Và đây cũng là Cơ Hội đầu tư cực Hot những ngày đầu năm 2017
⚜Tiếp nối thành công của dự án Vinhomes Riverside tại Hà Nội.Times City, Tập đoàn Vingroup tiếp tục cho ra mắt dự án Vinhomes Imperia
✅ Có 4 phân khu
Paris: Là phân khu được lấy cảm hứng từ những nhà phố tại Paris,Với sự mô phỏng kiến trúc ,tái hiện lại những hình ảnh tuyệt vời tại nơi đây,nét lãng mạn yên bình ,với các sản phẩm: nhà phố 7×14 và 7×16, biệt thự đơn lập: diện tích 250-300m2,và biệt thự song lập: 180-200m2.
Vernice: Là phân khu gồm nhà phố, shophouse,biệt thự lấy cảm hứng từ kiến trúc của Ý,sự kết hợp hoàn hảo với âm hưởng Á Châu tạo nên tuyệt tác hoàn hảo cho gia chủ.Diện tích 96-102m2
MANHATTAN: Là khu phức hợp sôi động,với tổ hợp quảng trường,trung tâm mua sắm.Lấy cảm hứng từ khu trung tâm mua sắm tại Mỹ.
MONACO: Là phân khu đẳng cấp bậc nhất của dự án,nơi thể hiện hoàn toàn được vị thế của bậc vương giả,với bến du thuyền,vườn hoa,và mặt nước xung quanh .Tái hiện hoàn toàn nên được sự vương giả quyền thế của công quốc Monaco.
♻️Tổng thể dự án: 78,5 ha
♦️ Điểm nhấn tiện ích
♦️ Quảng trường ánh sáng rộng 3,18 ha
♦️ Trường liên cấp Vinschool
Bệnh viện Vinmec
Bến du thuyền
Khu trung tâm thương tại tại tòa nhà 45 tầng
Các club house,bể bơi,quán bar,spa,nhà hàng,cafe,vườn nướng ngoài trời….
…………………..
Qúy khách liên hệ để đăng ký để được tư vấn tận tình và tham quan dự án
Phương châm làm việc: Sự hài lòng của khách hàng là mục tiêu cuối cùng
Hotline: 090 1583 289
Đơn vị phân phối chính thức dự án Đất Xanh Miền Bắc rất vui đồng hành cùng bạn !

Bán nhà,cho thuê nhà tại 141 Bạch Đằng-Thượng Lý -Hồng Bàng-Hải Phòng,gần bãi oto,ngay chân cầu thượng lý,mặt…

Bán nhà,cho thuê nhà tại 141 Bạch Đằng-Thượng Lý -Hồng Bàng-Hải Phòng,gần bãi oto,ngay chân cầu thượng lý,mặt đường đà nẵng,đối diện Vinhomes Imperia Hải Phòng.
Diện tích 71m2, 5 tầng,mặt tiền 3,8m2.Nhà 2 mặt ngõ.Thuận tiện kinh doanh buôn bán.
Nội thất đầy đủ để lại cho.Nhà mới xây được 2 năm.
Do gia đình ko có nhu cầu sử dụng nên muốn bán lại.
Liên hệ: 0168 890 3576

Bán căn hộ tại chung cư Hoàng Huy – Pruska Town

Bán căn hộ tại chung cư Hoàng Huy – Pruska Town.
An Đồng-An Dương-Hải Phòng.Gần khu công nghiệp Tràng Duệ, Nomura
Hỗ trợ Mua Trả Góp,được vay tối đa 70% giá trị,lãi suất thấp.
Gía chỉ từ 500 triệu
Liên hệ: 090 1583 289
Thu nhập 5 triệu/ tháng mua nhà tiện ích, cuộc sống đầy đủ cho vợ chồng trẻ,có nhà trẻ.
Nhà xây 3 tầng kiểu dáng hiện đại,thiết kế Thái Lan
Diện tích thông thủy 61.6m2 (tầng 1), 63,4m2 (tầng 2,3) , 2 phòng ngủ, 2 wc, phòng khách, bếp, ban công.diện tích mặt bằng xây dựng 64.9m2. Nhà bàn giao về ở được ngay, đã có điều hòa, bình nước nóng lạnh.
***Tiện ích nội khu:
*) Đường nội bộ rộng 6m.
*) Nhà trẻ mẫu giáo, sân tennis,trường cấp 3 Nguyễn Du.
*) Khu để xe có mái che.
*) Vỉa hè, hành lang cây xanh thoáng mát và đẹp, không gian rộng rãi, yên tĩnh, trong lành.
*** Ngoại khu:
*) Cách khu CN Nomura chỉ 6km.
*) Cách Khu CN Tràng Duệ chỉ 7km
*) Cách QL 5.chỉ 800m
*) Cách siêu thị Metro 1.3km
*) Cách bệnh viện Việt Tiệp II 200m
*) Cách trường PTTH An Dương 2km.
*) Cách khu hành chính huyện An Dương 3km.
*) Cách bệnh viện đa khoa An Dương 3.4km
*) Cách nhà hát lớn Thành Phố 4km
Liên hệ đặt để chọn căn ưng ý :090 1583 289

TÌNH YÊU NGƯỜI LÍNH BIỂN Bốn bề mênh mông sóng Phía cuối trời tây nam Nhà giàn hiên ngang đứng Giữa biển trời trong…

TÌNH YÊU NGƯỜI LÍNH BIỂN
Bốn bề mênh mông sóng
Phía cuối trời tây nam
Nhà giàn hiên ngang đứng
Giữa biển trời trong xanh
Có người đi giữ biển
Làm bạn với biển khơi
Mong gửi về nỗi nhớ
Nơi đất liền xa xôi
Anh hát bài ca biển
Sóng quàng nhau bạc đầu
Từng đôi vai áo mặn
Nhuộm tháng ngày xa nhau
Có người đi giữ biển
Gửi nỗi nhớ xa nhà
Nhớ con gái bé nhỏ
Biền biệt phải xa cha
Có người đi giữ biển
Chia hai nửa nhớ thương
Nửa giành cho Tổ Quốc
Nửa dành riêng hậu phương
Bốn bề mênh mông sóng
Biển hát lời yêu thương
Nhà giàn anh đứng gác
Hiên ngang trước đại dương
Gửi về em yêu giấu
Gửi về con nơi xa
Nỗi nhớ từ phía biển
Mặn mòi và thiết tha
Dương Kim Nhi
BD 08/06/2017
Em gái tặng anh chị. Hình ảnh đẹp quá. Chúc gia đình anh chị mãi hạnh phúc.

Tuyển Nam, nữ lao động làm việc tại Nhà máy Samsung, chế biến thực phẩm LOTTE tại HÀN QUỐC 1

Tuyển Nam, nữ lao động làm việc tại Nhà máy Samsung, chế biến thực phẩm LOTTE tại HÀN QUỐC
1. Đối tượng : Nam và nữ
2. Độ tuổi : 18-40
3. Tốt nghiệp PTTH
4. Sức khỏe tốt
5. Lương cơ bản : 1500-2200 USD
6. Dự kiến xuất cảnh tháng 10.2017
7. Chốt form trước ngày 25.05.2017
8. Thời gian lao động 4 năm 10 tháng
Hồ sơ gồm :
1. CMND gốc
2. Giấy khai sinh gốc
3. Hộ chiếu gốc
4. Bằng PTTH và học bạ, nếu trung cấp, cao đẳng, đại học thì có bằng và bảng điểm
5. Ảnh 4*6 nền trắng :8 cái
6.Hộ khẩu gốc
MIỄN PHÍ HỌC TIẾNG HÀN 4 tháng, Miễn Phí tiền ở
Liên hệ chị Hoa để biết thông tin chi tiết 0988886594

“Cưới nhau được hai năm, chồng tôi bàn với tôi về quê đón mẹ anh lên ở với chúng tôi để bà được sống an nhàn…

“Cưới nhau được hai năm, chồng tôi bàn với tôi về quê đón mẹ anh lên ở với chúng tôi để bà được sống an nhàn những ngày cuối đời. Bố anh ấy mất sớm từ khi anh còn nhỏ, nên bà mẹ gửi gắm tất cả mọi hy vọng vào anh, một mình bà chắt chiu thắt lưng buộc bụng nuôi anh khôn lớn cho tới ngày học xong đại học.
Tôi đồng ý ngay và lập tức dọn dẹp dành riêng cho bà căn phòng có ban công hướng Nam, vừa có thể sưởi nắng vừa có thể bày vài chậu cây cảnh. Bước vào căn phòng chan hòa ánh sáng vừa dọn xong, anh ấy chẳng nói chẳng rằng bất chợt bế xốc lấy tôi và quay một vòng quanh phòng. Khi tôi sợ quá cào cấu anh xin anh bỏ xuống thì anh bảo:
– Nào, chúng mình về quê đón mẹ nhé!
Chồng tôi cao lớn, còn tôi thì bé nhỏ và thích được nép đầu vào ngực anh. Những lúc ấy, tôi có cảm giác như anh có thể nhét gọn tôi vào túi áo. Những bận hai người tranh cãi nhau mà tôi không chịu thua, anh bèn nhấc bổng tôi lên ngang đầu và quay tít cho đến khi tôi sợ hết hồn xin anh buông tha mới thôi. Tôi thích cái cảm giác vừa sợ vừa sung sướng ấy.
Mẹ anh sống ở thôn quê lâu năm nên rất khó có thể sửa ngay được những tập quán của người nhà quê. Chẳng hạn, thấy tôi hay mua hoa tươi bày ở phòng khách, bà có vẻ khó chịu. Cực chẳng đã, một hôm bà bảo:
– Các con thật chẳng biết chi tiêu gì cả. Hoa có ăn được đâu mà mua làm gì kia chứ?
Tôi cười:
– Mẹ ơi, trong nhà có hoa tươi nở rộ thì ai nấy đều vui vẻ cả.
Bà cúi đầu lầu bầu gì gì đấy. Chồng tôi bảo:
– Ðây là tập quán của người thành phố, mẹ ạ. Lâu ngày mẹ sẽ quen thôi.
Bà không nói gì nữa, nhưng sau đấy mỗi bận thấy tôi mua hoa về, bao giờ bà cũng không thể im lặng mà cứ hỏi mua hết bao nhiêu tiền. Khi tôi nói giá cả thì bà chép miệng tiếc rẻ. Có lần thấy tôi xách về túi to túi nhỏ các thứ mua sắm được, bà gặng hỏi giá tiền từng thứ một. Tôi kể lại giá mỗi thứ. Nghe xong bà chép miệng thở dài thườn thượt. Chồng tôi véo mũi tôi và thì thầm:
– Ngốc ơi, nếu em đừng nói giá thật với mẹ thì sẽ chẳng sao cả, phải không nào?
Cuộc sống đang vui tươi thế là dần dần có những hòa âm trái tai.
Ðiều làm bà khó chịu nhất là thấy con trai mình ngày ngày dậy sớm chuẩn bị bữa sáng. Ðàn ông mà chui vào bếp nấu ăn cho vợ thì coi sao được, bà nghĩ vậy. Vì thế mà bữa sáng nào bà cũng nặng mặt không vui. Tôi giả tảng không thấy gì thì bà khua đũa đụng bát tỏ ý không bằng lòng. Làm giáo viên dạy múa ở Cung Thiếu niên, ngày nào tôi cũng phải nhảy nhót mệt bã người nên khi ngủ dậy thường nằm rốn tận hưởng chăn đệm ấm áp, coi đó là một thú hưởng thụ. Vì thế tôi đành giả câm giả điếc trước sự chống đối của bà mẹ chồng. Ðôi khi bà cũng làm giúp tôi một ít việc nhà, nhưng thật ra chỉ làm tôi thêm bận bịu mà thôi. Chẳng hạn, những túi ni lông đựng đồ, mọi khi tôi đều quẳng vào thùng rác thì bà tích cóp lại, bảo là để hôm nào bán cho đồng nát. Thế là khắp nhà đầy những túi ni lông. Mỗi lần rửa bát hộ tôi, bà đều hà tiện không dùng nước rửa chén thế là tôi phải rửa lại, dĩ nhiên phải kín đáo để bà khỏi tự ái.
Một tối nọ, khi tôi đang rửa chén trộm như thế thì bà nhìn thấy. Thế là bà sập cửa đánh sầm một cái, nằm lì trong buồng khóc gào lên. Chồng tôi cuống quýt chẳng biết làm gì. Cả tối hôm ấy anh không nói với tôi câu nào. Tôi làm nũng với anh, anh cũng chẳng thèm để ý. Tôi điên tiết lên vặn lại:
– Thế thì rốt cuộc em sai chỗ nào ạ?
Anh trợn mắt:
– Tại sao em không thể phiên phiến một chút nhỉ, bát không sạch thì ăn cũng có chết đâu, hả?
Một thời gian dài sau đấy, bà chẳng nói chuyện với tôi. Không khí trong nhà bắt đầu dần dần căng thẳng. Chồng tôi rất mệt mỏi, chẳng biết nên làm ai vui lòng trước.
Không muốn để con trai làm bữa sáng, bà cả quyết nhận lấy “nhiệm vụ nặng nề” này. Rồi khi thấy anh ăn uống ngon lành, bà lại nhìn ngó tôi với ý trách móc tôi không làm tròn bổn phận người vợ, khiến tôi rất khó xử. Ðể thoát khỏi cảnh ấy, tôi đành không ăn bữa sáng ở nhà mà mua túi sữa trên đường đi làm, mang đến cơ quan ăn. Tối hôm ấy lúc đi ngủ, anh bực bội bảo:
– Có phải là em chê mẹ anh nấu ăn bẩn nên mới không ăn sáng ở nhà, đúng không?
Rồi anh lạnh nhạt nằm quay lưng lại, mặc cho tôi nước mắt đầm đìa vì ấm ức. Sau cùng anh thở dài:
– Cứ coi như là em vì anh mà ăn sáng ở nhà, được không nào?
Thế là sáng sáng tôi đành ngồi vào bàn ăn với tâm trạng ê chề.
Một hôm, khi đang ăn món cháo bà nấu, tôi chợt thấy buồn nôn, mọi thứ trong bụng muốn oẹ ra, gắng kìm lại mà không tài nào kìm được, tôi đành quăng bát đũa chạy ù vào phòng vệ sinh, nôn thốc nôn tháo. Sau một hồi hổn ha hổn hển thở, khi tôi bình tâm lại thì nghe thấy bà bù lu bù loa vừa khóc vừa đay nghiến oán trách tôi bằng những từ ngữ nhà quê, còn anh thì đứng ngay trước cửa phòng vệ sinh căm tức nhìn tôi. Tôi há hốc miệng chẳng nói được gì, thật ra nào mình có cố ý nôn đâu. Lần đầu tiên chúng tôi cãi nhau to. Mới đầu mẹ anh còn giương mắt đứng nhìn, sau đấy bà thất thểu bỏ ra ngoài. Anh tức tối nhìn tôi rồi đi ra theo bà.
Ba ngày liền không thấy bà và anh về nhà, cả đến điện thoại cũng không thấy gọi. Tôi tức điên người mỗi khi nghĩ lại từ hôm bà lên đây ở mình đã phải chịu bao nhiêu nỗi oan ức, thế mà anh ấy còn muốn tôi thế nào nữa đây? Không hiểu sao dạo này tôi hay buồn nôn thế, ăn gì cũng không thấy ngon, lại thêm trong nhà bao nhiêu chuyện rắc rối, tâm trạng vô cùng tồi tệ. Cuối cùng, vẫn là các bạn ở cơ quan bảo:
– Sắc mặt cậu xấu lắm, nên đi khám bệnh thôi!
Kết quả kiểm tra ở bệnh viện cho thấy tôi đã có bầu. Bây giờ mới rõ tại sao sáng hôm ấy tôi bỗng dưng buồn nôn. Niềm hạnh phúc sắp có con pha trộn với một chút buồn giận oán trách: Tại sao chồng mình và cả bà mẹ chồng nữa lại không nghĩ tới chuyện ấy nhỉ?
Tôi gặp anh tại cổng bệnh viện. Xa nhau mới có ba ngày mà trông anh tiều tụy quá chừng. Tôi định quay đi, nhưng bộ dạng ấy khiến lòng tôi xót xa, không nén được, tôi gọi anh. Anh nhìn tôi như người xa lạ, ánh mắt không giấu nổi nỗi chán ghét như một mũi kim lạnh buốt đâm vào lòng tôi. Tôi tự nhủ “đừng nhìn anh ấy, đừng nhìn anh ấy”, và chặn một chiếc taxi lại. Thật ra lúc ấy tôi chỉ muốn hét to: “Anh yêu của em, em sắp sinh cho anh một cục cưng đây!” rồi được anh bế xốc lên sung sướng quay một vòng. Ước muốn ấy đã không xảy ra. Khi ngồi trên taxi, nước mắt tôi ứa ra lã chã. Vì sao chỉ một lần cãi nhau đã làm cho tình yêu của chúng tôi trở nên tồi tệ tới mức này cơ chứ?
Về nhà, tôi nằm trên giường nghĩ tới chồng, tới nỗi chán ghét đầy trong mắt anh. Tôi nắm lấy góc chăn khóc nấc lên. Nửa đêm, có tiếng lạch cạch mở ngăn kéo. Khi bật đèn lên tôi trông thấy khuôn mặt đầy nước mắt của anh. Thì ra anh về nhà lấy tiền. Tôi lạnh nhạt nhìn anh không nói gì. Anh cũng làm như không thấy tôi, lấy xong các thứ liền vội vã bỏ đi. Có lẽ anh định thật sự chia tay với tôi đây. Thật là một người đàn ông có lý trí, biết tách bạch tình và tiền rạch ròi như thế đấy. Tôi cười nhạt, nước mắt lã chã tuôn rơi.
Hôm sau tôi không đi làm mà ở nhà, muốn xem xét lại mọi ý định của mình rồi tìm anh trao đổi cho xong mọi chuyện. Khi đến công ty của anh, cậu thư ký ngạc nhiên nhìn tôi:
– Ơ kìa, mẹ tổng giám đốc bị tai nạn, hiện đang nằm bệnh viện kia mà.
Tôi trố mắt cứng họng, lập tức đến ngay bệnh viện. Nhưng khi tìm được anh thì bà đã tắt thở rồi. Anh không hề nhìn tôi, mặt cứ lầm lầm. Tôi nhìn khuôn mặt vàng vọt không hồn của bà, nước mắt ứa ra: Trời ơi! Tại sao lại đến nông nỗi này cơ chứ?
Cho tới hôm an táng mẹ, anh vẫn không thèm nói với tôi một câu nào, thậm chí mỗi khi nhìn tôi, ánh mắt anh đều hiện lên nỗi chán ghét tột độ. Nghe người khác kể lại, tôi mới biết sơ qua về vụ tai nạn. Hôm ấy bà bỏ nhà rồi thẫn thờ đi về phía ga xe lửa, bà muốn về quê mà. Chồng tôi đuổi theo, thấy thế bà rảo bước đi nhanh hơn. Khi qua đường, một chiếc xe buýt đâm vào bà… Cuối cùng thì tôi đã hiểu tại sao anh ấy chán ghét mình. Nếu hôm ấy mình không nôn oẹ, nếu hôm ấy mình không to tiếng cãi nhau với anh ấy, nếu… Trong lòng anh, tôi là kẻ tội phạm gián tiếp giết chết bà.
Anh lẳng lặng dọn vào ở phòng mẹ, tối tối khi về nhà, người sặc mùi rượu. Lòng tự trọng bị tổn thương bởi nỗi xấu hổ và tự thương hại đè nặng khiến tôi thở không ra hơi nữa. Muốn giải thích mọi chuyện, muốn báo anh biết chúng tôi sắp có con rồi, nhưng cứ thấy ánh mắt ghẻ lạnh của anh là tôi lại thôi không nói gì. Thà anh đánh tôi mắng tôi một trận còn hơn. Tôi có cố ý để xảy ra mọi tai họa ấy đâu! Ngày tháng cứ ngột ngạt lặp đi lặp lại. Càng ngày anh ấy càng về nhà muộn hơn. Chúng tôi cứ thế căng với nhau, xa lạ hơn cả người qua đường. Tôi như cái thòng lọng thắt vào tim anh.
Một hôm, khi đi qua một hiệu ăn Âu, tôi nhìn qua cửa kính thấy chồng mình đang ngồi đối diện với một cô gái trẻ và nhè nhẹ vuốt tóc cô. Thế là tôi đã hiểu rõ tất cả. Sau giây lát ngớ người ra, tôi vào hiệu ăn, đến đứng trước mặt chồng mình, trân trân nhìn anh, mắt ráo hoảnh. Tôi không muốn nói gì hết, và cũng chẳng biết nói gì. Cô gái nhìn tôi, nhìn chồng tôi rồi đứng lên định bỏ đi. Anh ấn cô ngồi xuống rồi cũng trân trân nhìn lại tôi, không chịu thua. Tôi chỉ còn nghe thấy tim mình đập chầm chậm từng nhịp như đang sắp kề cái chết. Kẻ thua cuộc là tôi, nếu cứ đứng nữa thì tôi và đứa bé trong bụng sẽ ngã xuống. Ðêm ấy anh không về nhà. Bằng cách đó anh báo cho tôi biết: Cùng với sự qua đời của mẹ anh, tình yêu giữa hai chúng tôi cũng đã chết.
Những ngày sau, anh vẫn không về nhà. Có hôm đi làm về, tôi thấy tủ áo như bị sắp xếp lại, chắc anh ấy về lấy các thứ của anh. Tôi chẳng muốn gọi điện thoại cho anh, ý định giải thích mọi chuyện cho anh cũng biến mất hẳn.
Tôi sống một mình. Ði bệnh viện khám thai một mình. Trái tim tôi như vỡ vụn mỗi khi trông thấy cảnh các bà vợ được chồng dìu đến bệnh viện. Các bạn ở cơ quan bóng gió khuyên tôi bỏ cái thai đi cho yên chuyện nhưng tôi kiên quyết không chịu. Tôi như điên lên muốn được sinh đứa bé này, coi đó như sự bù đắp việc bà mẹ chồng qua đời.
Một hôm đi làm về nhà, tôi thấy anh ngồi trong phòng khách mù mịt khói thuốc lá, trên bàn đặt một tờ giấy. Không cần xem, tôi đã biết tờ giấy đó viết gì rồi. Trong hơn hai tháng chồng vắng nhà, tôi đã dần dà học được cách giữ bình tĩnh. Tôi nhìn anh, cất mũ rồi bảo:
– Ðợi một tí, tôi sẽ ký ngay đây.
Anh nhìn tôi, ánh mắt lộ vẻ bối rối chẳng khác gì tôi. Vừa cởi cúc áo khoác, tôi vừa tự nhủ: “Chớ có khóc đấy, chớ có khóc đấy… “. Hai mắt nhức lắm rồi, nhưng tôi quyết không cho chúng nhỏ lệ nữa. Mắc xong áo lên móc, thấy anh cứ chằm chằm nhìn cái bụng to của tôi, tôi mỉm cười đi đến bàn, cầm lấy tờ giấy, rồi chẳng xem gì hết, liền ký tên mình và đẩy tờ giấy cho anh.
– Em có bầu rồi đấy à?
Ðây là lần đầu tiên anh ấy nói chuyện với tôi kể từ hôm bà bị nạn. Nước mắt tôi trào ra không thể nào ngăn nổi.
– Vâng, nhưng không sao cả, anh có thể đi được rồi.
Anh không đi mà ngồi lại, hai chúng tôi nhìn nhau trong bóng tối. Anh từ từ ôm lấy tôi, nước mắt nhỏ ướt đầm vai áo tôi. Thế nhưng lòng tôi đã không còn gì nữa, rất nhiều thứ đã biến đi xa lắm rồi, xa tới mức có đuổi theo cũng chẳng lấy lại được nữa.
Không nhớ là anh ấy đã nói với tôi bao nhiêu lần câu “Xin lỗi” nữa. Trước đây tôi cứ tưởng mình sẽ tha thứ cho anh, nhưng bây giờ thì không. Suốt đời tôi sao quên được ánh mắt băng giá anh nhìn tôi khi đứng trước cô gái nọ ở hiệu ăn Âu hôm ấy. Chúng tôi đã rạch vào tim nhau một vết thương sâu hoắm. Tôi không cố tình, còn anh thì cố tình. Quá khứ không thể nào trở lại được nữa. Trái tim tôi chỉ ấm lên mỗi khi nghĩ đến đứa bé trong bụng, còn với anh thì tim tôi đã lạnh như băng. Tôi không đụng đến tất cả những thức ăn anh mua về, không nhận bất cứ món quà nào anh tặng, không nói với anh nửa lời. Kể từ hôm ký vào tờ giấy kia, hôn nhân và tình yêu, tất cả đều đã biến mất khỏi trái tim tôi. Có hôm anh định trở lại phòng ngủ của chúng tôi. Anh vào thì tôi ra phòng khách nằm. Thế là anh đành phải về ngủ ở phòng của bà.
Ðêm đêm, đôi lúc từ phòng anh vẳng ra tiếng rên rỉ khe khẽ. Tôi nghe thấy nhưng lặng thinh. Lại dở trò cũ chứ gì. Ngày trước, mỗi bận bị tôi làm mặt giận phớt lờ, anh ấy đều giả vờ ốm như vậy, khiến tôi ngoan ngoãn đầu hàng và chạy đến hỏi xem anh có sao không. Thế là anh ôm lấy tôi cười ha hả. Anh quên rồi, ngày ấy tôi thương anh vì hai người yêu nhau. Bây giờ thì chúng tôi còn có gì nữa đâu? Tiếng rên rỉ ấy kéo dài đứt quãng cho tới ngày đứa bé ra đời. Suốt thời gian chờ đợi ấy, hầu như ngày nào anh cũng mua sắm thứ gì cho con, nào là đồ dùng của trẻ sơ sinh và trẻ nhỏ, nào là sách nhi đồng v.v… Những thứ ấy chất gần đầy căn phòng của anh. Tôi biết anh làm thế là để tôi cảm động, nhưng tôi giờ đã trơ như đá. Anh đành giam mình trong phòng, ngồi gõ phím máy tính lạch cạch. Chắc là tìm vợ trên mạng. Nhưng chuyện ấy đâu còn có ý nghĩa gì với tôi nữa.
Năm sau, vào một đêm khuya cuối xuân, cơn đau bụng dữ dội khiến tôi thét lên. Anh nhảy xổ vào buồng, hình như khi đi nằm anh vẫn không thay quần áo chỉ là để chờ giây phút này. Anh cõng tôi chạy xuống cầu thang, chặn taxi lại. Dọc đường, anh cứ nắm chặt tay tôi, luôn lau mồ hôi trên trán tôi. Ðến bệnh viện, anh lại cõng tôi chạy đến khoa sản. Khi nằm trên đôi vai gầy guộc mà ấm áp của anh, một ý nghĩ chợt lóe lên trong óc tôi: “Trên đời này, liệu có ai yêu thương mình như anh ấy không nhỉ?”
Rồi anh vịn cánh cửa khoa sản, đưa ánh mắt ấm áp dõi theo tôi đi vào trong. Tôi cố nhịn đau mỉm cười với anh. Khi tôi ra khỏi phòng đẻ, anh nhìn tôi và thằng bé, rưng rưng nước mắt mỉm cười. Tôi chạm vào tay anh, chợt thấy anh mềm nhũn người, mệt mỏi từ từ ngã xuống. Tôi gào tên chồng mình, anh chỉ mỉm cười, nhắm nghiền mắt lại…
Tôi cứ tưởng mình sẽ không bao giờ còn nhỏ nước mắt vì anh, thế mà lúc ấy một nỗi đau xé ruột xé gan bỗng dội lên trong lòng.
Bác sĩ cho biết chồng tôi bị ung thư gan, cách đây 5 tháng mới phát hiện, khi đó bệnh đã ở thời kỳ cuối, anh chịu đựng được lâu thế quả là một chuyện lạ hiếm có. Ông bảo: “Chị nên chuẩn bị hậu sự đi thì vừa”. Mặc y tá ngăn cấm, tôi trốn ngay về nhà, xộc vào phòng anh, mở máy tính ra xem. Một nỗi đau nhói lên làm trái tim tôi nghẹn lại. Thế đấy, 5 tháng trước đây anh đã phát hiện mình bị ung thư gan, những tiếng rên rỉ của anh là thật cả, nhưng tôi lại cứ cho là…
Những điều ghi trong máy tính rất dài, đó là lời trăn trối anh để lại cho con mình:
“Con của bố. Vì con mà bố ráng chịu đựng cho tới nay, chờ bao giờ trông thấy con thì bố mới chịu ngã xuống. Ðấy là nguyện vọng lớn nhất của bố hiện giờ…
Bố biết rằng, đời con sẽ có nhiều niềm vui hoặc có thể gặp trắc trở. Nếu bố có thể cùng con đi suốt quãng đời con lớn lên thì vui biết bao. Nhưng bố không có dịp may ấy nữa rồi. Bây giờ bố ghi lại vào máy tính từng vấn đề con sẽ có thể gặp phải trên đường đời, khi nào gặp những vấn đề ấy thì con có thể tham khảo ý kiến của bố, con nhé!
Con ơi, viết xong mấy chục trang này, bố cảm thấy như mình đã cùng đi với con suốt chặng đường trưởng thành của con. Bây giờ bố thật sự vô cùng sung sướng. Hãy yêu mẹ con nhé! Mẹ rất vất vả vì con đấy. Mẹ con là người yêu con nhất và cũng là người bố yêu quý nhất…”
Chồng tôi viết về tất cả mọi chuyện, kể từ khi đứa bé còn ở vườn trẻ cho tới lúc nó học tiểu học, trung học, đại học, rồi ra công tác, cả đến chuyện yêu đương của con nữa. Chồng tôi cũng để lại một bức cho tôi:
“Em yêu quý. Ðược lấy em làm vợ là niềm hạnh phúc lớn nhất trong đời anh. Em hãy tha thứ việc anh đã làm tổn thương em. Hãy tha lỗi việc anh giấu tình hình bệnh tật của mình, chẳng qua chỉ vì anh không muốn để em phải lo nghĩ trong thời gian chờ bé chào đời… Em yêu quý. Nếu khi đọc những dòng này mà em khóc thì nghĩa là em đã tha thứ cho anh rồi. Như thế anh sẽ có thể mỉm cười cảm ơn em luôn luôn yêu anh… Anh sợ rằng mình sẽ không có dịp tự tay tặng cho con những món quà anh đã mua sắm. Phiền em hằng năm thay anh tặng quà cho con, trên bao gói nhớ đề rõ ngày tặng, em nhé…”
Khi tôi trở lại bệnh viện thì anh vẫn đang hôn mê. Tôi bế con đến, đặt nó nằm bên cạnh anh và nói:
– Anh ơi, anh hãy mở mắt ra cười lên nào. Em muốn để con mãi mãi ghi nhớ hơi ấm của bố nó khi nó nằm trong lòng anh đấy, anh ạ…
Chồng tôi khó nhọc mở mắt ra, khẽ mỉm cười. Thằng bé rúc vào lòng bố, ngọ ngoạy nắm tay nhỏ xíu hồng hồng. Tôi ấn nút máy ảnh, nước mắt chảy ràn rụa trên mặt”….
ST

Khi bạn có 1 đứa con phát triển ‘bình thường’ và khi chúng đạt được điểm tốt ở trường, bạn thấy hạnh phúc

Khi bạn có 1 đứa con phát triển ‘bình thường’ và khi chúng đạt được điểm tốt ở trường, bạn thấy hạnh phúc. Khi con bạn cư xử ‘ngoan ngoãn’, bạn hạnh phúc. Có con phát triển ‘bình thường’ là một niềm vui vì dĩ nhiên đó là 1 đặc ân. Nhưng hãy nghĩ nếu con bạn là 1 đứa trẻ có những hạn chế nhất định, ví dụ như tiếp thu chậm (dù chỉ là những kiến thức rất sơ đẳng) hoặc thậm chí mất hoàn toàn khả năng tiếp thu. Tôi muốn nhờ các bạn giúp về 1 vấn đề tôi rất quan tâm. Tuần lễ này là tuần lễ ủng hộ chế độ giáo dục đặc biệt cho các đối tượng bị tự kỷ, bị chứng khó đọc và hội chứng ADHD (hiếu động, kém tập trung). Hãy ủng hộ cho những đứa trẻ đang phải vật lộn với những hội chứng đó để vươn lên trong cuộc sống, cũng như ủng hộ các ông bố bà mẹ đang cố gắng giúp con mình. Chúng ta hãy dạy con em mình cư xử tử tế và chấp nhận mọi bạn bè trong lớp dù chúng khác biệt. Trẻ em cần sự trợ giúp đặc biệt không khác gì với những đứa trẻ khác. Chúng muốn điều những đứa trẻ khác muốn: Được Chấp Nhận!!!
Bạn hãy copy và đăng lại nội dung này để ủng hộ cho những đứa trẻ duy biệt (unique). Hãy cùng chia sẻ trái tim mình. Vì tin hay không, chúng tôi cần bạn. Mọi trẻ em đều khác biệt và duy biệt và điều đó làm nên vẻ đẹp của thế giới.
PS: mình dịch lời kêu gọi bằng tiếng Anh của 1 bà mẹ đăng trên face để các bạn ủng hộ nếu muốn. Các bạn nhớ copy và đăng lại trên timeline của mình chứ không share status. Thank you.
(Copy lại từ tường của chị Nguyễn Thị Mỹ Dung).

Mình thấy có khá nhiều status về chủ đề người đàn ông từng trải

Mình thấy có khá nhiều status về chủ đề người đàn ông từng trải. Thích mẫu hình người đàn ông chững chạc, yêu đàn ông từng trải, rơi vào những hoàn cảnh làm người thứ 3 chen vào đình người khác, là người tình….. mình viết một bài về “người đàn ông từng trải” dựa trên trình của mình thôi để chia sẻ cùng mọi người.
Phụ nữ thích được yêu thương, chiều chuộng, quan tâm, lo lắng…… đàn ông từng trải họ hiểu và kinh nghiệm nên vấn đề này họ rất biết cách ứng xử, yêu chiều… phụ nữ. Nên phụ nữ sẽ dễ rơi vào vòng tay của từng trải.
Ví dụ như cái này không tốt, em có chuyện gì không ? ….
Sức mạnh của từng trải là khi họ “khiêm cung”. Phụ nữ yêu trai trẻ khi 2 người cải nhau thì trai trẻ có thể nói nặng nhẹ, thậm chí đánh phụ nữ (thường thấy trong đời sống hôn nhân). Còn đàn ông từng trải thì không có, họ sẽ im lặng dù bạn có giận dữ, mắng nhiếc đi chăng nữa.
Đàn ông từng trải bản lĩnh lắm! Họ không dụ hay như bao gã sở khanh khác tìm cách đưa bạn lên giường. Nhưng họ có thể khiến bạn tình nguyện trao thân cho họ.
Đừng nghĩ là họ sợ bạn biết họ có vợ con… không đâu! Vẫn rất bình tĩnh khi đề cập vấn đề này. Ví dụ như nói: “anh thì chung tình” “vợ anh là người phụ nữ đảm đang”….. chơi trò tâm lý, xây dựng hình tượng “soái ca”.
Đàn ông từng trải thì họ có sự nghiệp vững chắc rồi nên bạn không cần lo về tiền nhiều. Buồn buồn có thể rũ bạn đi resort (đi công tác dẫn gái đi cùng), ăn uống những chỗ sang chảnh, đi bar….
Họ biết cách bảo vệ người phụ nữ của họ. Vợ, người tình…..
Ở bên họ sẽ có cảm giác an toàn, bình yên.
Đó là một trong những điều được khi yêu đàn ông từng trải. Nhưng cái gì cũng có 2 mặt của nó, được và mất.
Cái mất theo mình lớn nhất ở đây là họ đã không còn sức để yêu một tình yêu thuần khiết.
Khi còn trẻ thì có sức để nông nỗi, háo thắng và yêu hồn nhiên không suy nghĩ, toan tính. Nhưng đến một độ tuổi nào đó, khi có trình rồi thì họ đã không còn sức để yêu một tình yêu thuần khuyết nữa. Bụi trần thì dính khá dày, sự toan tính, dục vọng.
Lúc mới nhìn thì người đàn ông đó đạo mạo, chững chạc, quần tây, áo sơ mi, giày bóng loáng, mùi nước hoa hiệu, đi xe hiệu…. nó khiến khiêu khích. Nhưng rồi trong một khoảnh khắc nào đó khi bạn chọn người đàn ông từng trải làm chồng sẽ thấy.Đằng sau cái dáng vẻ đạo mạo đó là một ông già. Trong chăn mới biết chăn có rận, ở nhà mới biết nhà có ma.
Còn không thì khi ta nhìn xa thì thấy nó đẹp giàu, có địa vị, đồ vác trên người toàn hiệu.Nhưng khi nhìn gần thì nó bình thường, thậm chí là “dơ”.
Thấy họ đi tới những chỗ sang trọng, bay đi châu Âu, Á, Phi…. rồi chúng ta mơ. Ở vị trí nào đó thì người ta như vậy cũng là chuyện bình thường. Điều đó nó không đồng nghĩa với việc ta là họ sẽ như là chúng ta mơ, ga lăng, hào phóng, vui vẻ….
Một ông già yêu gái trẻ vì cái gì?
Túm cái váy lại : bạn thích trai trẻ hay đàn ông từng trải?
Nhưng dù thế nào thì : Ngọc Trinh may may mắn đó mấy chế 😀