Monthly Archives: June 2017

Dự án Vinhomes Thăng Long- Nam An Khánh Hà Nội- Trọn vẹn không gian sống cho cả 3 thế hệ! Là nơi người lớn tuổi sẽ…

Dự án Vinhomes Thăng Long- Nam An Khánh Hà Nội- Trọn vẹn không gian sống cho cả 3 thế hệ!
Là nơi người lớn tuổi sẽ thích những mảng xanh, đường dạo bộ ven hồ dài 3,6 km, rèn luyện sức khỏe tại vườn dưỡng sinh, tận hưởng thú vui điền viên khi nhà có sân trước vườn sau,..
Là nơi các bé sẽ bị thu hút bởi khu vui chơi dành cho thiếu nhi, khu tập thể thao ngoài trời, hồ bơi tiêu chuẩn 5 sao, học tập ngay trong khu đô thị của mình,…
Là nơi thuận tiện cho bố mẹ khi các tiện ích được tích hợp đồng bộ. Hơn thế, cộng đồng văn minh và đẳng cấp để dễ dàng mở rộng mối quan hệ, phát triển kinh doanh.
Là nơi cả gia đình có thể quây quần bên không gian sinh hoạt chung tại mỗi nhà như sảnh chung, sân trước, vườn sau rộng rãi,.. Các thành viên trong gia đình có thể tận hưởng những giây phút bên nhau thật đầm ấm.
Nhận nhà ở ngay từ Q1/2017 tại Vinhomes Thăng Long – Tận hưởng cuộc sống trong không gian phù hợp với bản thân và chia sẻ niềm vui giữa các không gian chung lý tưởng! Vận hành và quản lý bởi Vinhomes, an ninh an toàn tuyệt đối.
* Giá chỉ từ 5.7 tỉ/căn Biệt thự Song Lập, diện tích từ 122-170 m2 đất, xây dựng 4 tầng gồm 5 phòng ngủ, 1 phòng thờ, 6 nhà vệ sinh, 1 phòng khách, 1 phòng bếp và 4 phòng sinh hoạt chung
☎️Hotline tư vấn trực tiếp và tham quan căn hộ mẫu:
Ms. Trang- 0932258098

Cái sân bay được mệnh danh là sân bay quốc tế to tổ bố Tân Sơn Nhất thành phố hồ chí minh mà nhân viên sân bay còn…

Cái sân bay được mệnh danh là sân bay quốc tế to tổ bố Tân Sơn Nhất thành phố hồ chí minh mà nhân viên sân bay còn cố tình bóc hành lý ký gửi của hành khách ra để ăn trộm 1 cặp dầu gội đầu, 1 ít quần áo mới, mỹ phẩm và kem dưỡng da. …Cả 1 sân bay to như vậy mà để du khách trong và ngoài nước bất bình, lãnh đạo sân bay ko thể giải quyết nổi tình trạng này sao ? Mỗi lần lao động bay đã dặn dò rất kỹ càng về tinh trạng trộm cắp tại sân bay Tân sân nhất nhưng đâu vẫn đóng đấy. Vẫn não lòng và bực tức … Buồn thay sân bay nước nhà.. sẽ còn ai dám đi nữa …

Vài lời khuyên nếu bạn đã 60 tuổi

Vài lời khuyên nếu bạn đã 60 tuổi.
Nguyễn Lân Dũng
Tuy trong rừng có nhiều cây đại thọ cả ngàn năm, nhưng người sống thọ đến 100 tuổi không nhiều. Số người sống đến 100 tuổi chỉ chiếm tỉ lệ là 1 trên 100.000 người.
Nếu bạn sống đến 70 tuổi, bạn sẽ còn 30 năm. Nếu bạn thọ 80 tuổi, bạn chỉ còn 20 năm. Vì lẽ, bạn không còn bao nhiêu năm để sống và bạn không thể mang theo các đồ vật bạn có, bạn đừng có tiết kiệm quá mức.
Bạn nên tiêu những món cần tiêu, thưởng thức những gì nên thưởng thức, tặng cho thiên hạ những gì bạn có thể cho, nhưng đừng để lại tất cả cho con cháu. Bạn chẳng hề muốn chúng trở nên những kẻ ăn bám.
Đừng lo lắng về những gì sẽ xảy ra sau khi bạn ra đi, vì khi bạn đã trở về với cát bụi, bạn sẽ chẳng bị ảnh hưởng bởi lời khen hay tiếng chê bai gì nữa đâu.
Đừng lo lắng nhiều quá về con cái, vì con cái có số phận của chúng và chúng sẽ tự tìm cách sống. Đừng trở thành kẻ nô lệ của chúng.
Đừng mong chờ nhiều ở con cái. Chúng tất nhiên biết lo cho cha mẹ, dù có lòng nhưng vẫn quá bận rộn vì công ăn việc làm ăn và nhiều ràng buộc khác nên không thể giúp bạn được đầy đủ.
Với những người thuộc lứa tuổi 60 như bạn, đừng đánh đổi sức khỏe với tiền tài. Bởi vì tiền bạc có thể không mua được sức khỏe. Khi nào thì bạn thôi kiếm tiền? Và có bao nhiêu tiền là đủ?
Dù bạn có cả ngàn mẫu đất, bạn cũng chỉ ăn khoảng vài bát cơm mỗi ngày; dù bạn có cả chục biệt thự, bạn cũng chỉ cần một chỗ rộng vài mét vuông để ngủ vào ban đêm.
Vậy chừng nào bạn có đủ thức ăn và có đủ tiền tiêu là tốt rồi. Nên bạn hãy sống cho vui vẻ. Mỗi gia đình đều có thể có những chuyện buồn phiền riêng.
Đừng so sánh với người khác về danh vọng và địa vị trong xã hội và con ai thành đạt hơn con mình. Nhưng bạn có thể so sánh về hạnh phúc, sức khỏe và tuổi thọ… Đừng lo nghĩ về những chuyện mà bạn không thể làm thay đổi, vì chẳng có ích gì, mà lại còn tổn hại cho sức khỏe bạn…
Bạn phải tạo ra sự an lạc và tìm được niềm hạnh phúc cho chính mình. Miễn là bạn phấn chấn, nghĩ toàn chuyện vui và làm những việc bạn muốn mỗi ngày một cách thích thú thì bạn đúng là đã sống hạnh phúc từng ngày.
Một ngày qua là một ngày bạn mất đi, nhưng một ngày trôi qua trong hạnh phúc là một ngày bạn “có được”.
Khi bạn vui thì bệnh tật sẽ lành; khi bạn hạnh phúc thì bệnh sẽ chóng hết. Khi bạn vui và hạnh phúc thì bệnh sẽ ít đến.
Với tính khí vui vẻ, với thể thao thể dục thích đáng, thường xuyên tiếp xúc với ánh sáng mặt trời, thay đổi thực phẩm đa dạng, uống một vài thứ thuốc bổ vừa phải, hy vọng rằng bạn sẽ sống thêm 20 hay 30 năm với tràn trề sức khỏe.
Và, nhất là cần biết trân quý những điều tốt đẹp quanh mình và còn bạn bè nữa. Họ đều làm cho bạn cảm thấy trẻ trung và thấy còn có nhiều người cần đến mình. Không có họ chắc chắn bạn sẽ cảm thấy lạc lõng, buồn tẻ.
Xin chúc bạn mọi điều tốt đẹp nhất.

Cần tuyển kế toán trưởng làm việc tại Hải Phòng cho công ty xây dựng 1

Cần tuyển kế toán trưởng làm việc tại Hải Phòng cho công ty xây dựng
1. Có ít nhất 05 năm kinh nghiệm kế toán xây dựng
2. Đã từng làm kế toán tổng hợp hoặc kế toán trưởng trở lên
3. Chế độ làm việc bảo hiểm y tế xã hội đầy đủ
4. Lương 20tr
5. Khu vực làm việc nội thành Hải Phòng
6. Tuổi từ 30-45
Cần tuyển trưởng phòng hành chính
1. Có ít nhất 03 năm kinh nghiệm làm việc với vị trí quản lý nhân sự
2. Lương trên 10tr(thỏa thuận )
3. Khu vực làm việc nội thành hải phòng
4. Thành thạo tiếếng anh
4. Liên hệ chị Hoa Để biết thông tin chi tiết0988886594

NỢ NHAU THÁNG SÁU Hình như chúng mình vẫn còn nợ nhau Nợ lời hạnh ngộ khi bắt đầu tháng sáu Nợ cái nắm tay đã lâu…

NỢ NHAU THÁNG SÁU
Hình như chúng mình vẫn còn nợ nhau
Nợ lời hạnh ngộ khi bắt đầu tháng sáu
Nợ cái nắm tay đã lâu không xiết chặt
Cái hôn khẽ khàng trên má phải không ?
Tháng sáu bình yên mang theo nhớ mong
Cơn mưa ngang qua ướt chùm phượng thắm
Phố vẫn điềm nhiên đôi tình nhân đứng ngắm
Chỉ có chúng mình là vẫn nợ nhau
Em nhớ thật nhiều những phút ban đầu
Mình bước cùng nhau dưới hàng phượng vĩ
Đã không còn tiếng ve sầu thủ thỉ
Anh hát em nghe những bản tình ca
Lời hát êm đềm theo năm tháng đi qua
Còn không anh giọng năm nào ấm áp
Khi thời gian trôi chẳng thể nào khỏa lấp
Những niềm vui lẫn nỗi buồn luôn được sẻ chia
Hình như chúng mình nợ nhau ước hẹn thề
Dẫu đã lâu vẫn chưa lần gặp lại
Tháng sáu và mưa bâng khuâng như nhắc lại
Trùng ngộ đến rồi sao ta vẫn còn xa
Anh nợ em những bản tình ca
Em nợ anh lời thơ còn dang dở
Cuộc sống xô bồ phút bình yên vẫn nhớ
Mình nợ hẹn hò khi tháng sau ngang qua
Dương Kim Nhi
BD 10/06/2017

MƯA CHIỀU Trời bấy lâu cóp nước Nay trút xuống cả ngày Mưa như là sám hối Mấy hôm rồi nắng oi Đất khô, cây héo…

MƯA CHIỀU
Trời bấy lâu cóp nước
Nay trút xuống cả ngày
Mưa như là sám hối
Mấy hôm rồi nắng oi
Đất khô, cây héo lá
Người chả muốn ra ngoài
Hôm nay lại xối xả
Mưa cả ngày chưa ngơi
Chiều nay đường phố lụt
Ra ngoài chắc phải bơi…!!!

Ngẫm! Kết quả tốt đẹp chẳng tự dưng đến nếu không có quá trình lao động nghiêm túc trước đó và của thì hiện…

Ngẫm!
Kết quả tốt đẹp chẳng tự dưng đến nếu không có quá trình lao động nghiêm túc trước đó và của thì hiện tại…Đến sớm nhất và về muộn nhất chỗ làm… Hôm nay Em dâu nằm viện mà Chị vẫn ngồi làm việc ở công ty tới giờ này. Lòng như lửa đốt. Công việc áp lực và gặp quá nhiều kiểu người. Sợ nhất là gặp người lừa gạt cả niềm tin của người khác. Mãi mình cũng thành quen. Thôi thì cứ làm hết sức, hỗ trợ hết mực để cuối cùng có kết quả tốt đẹp.
Đôi khi những điều mà người khác lật bàn tay làm được thì mình lại phải với tay mỗi ngày. Phải luôn nỗ lực.
Cái số nó vậy thì biết phải làm sao?

Parkinson’s Disease “Bệnh Parkinson”

Một bước tiến quan trọng trong nghiên cứu bệnh Parkinson cũng như trong liệu pháp gen (gene therapy): Các nhà khoa học ở Chicago đã dùng một gen chi phối sản xuất dopamine và tăng cường các tế bào não để điều trị thành công cho các con khỉ có các triệu chứng rối loạn thoái hóa tế bào thần kinh. Bằng cách tiêm virus chứa gen GDNF (glial – derived neurotrophine factor = yếu tố dưỡng thần kinh có chất dẫn xuất gia) vào não, các nhà khoa học đã kích thích được sự phát triển tế bào ở những vùng vốn bị tổn hại bởi bệnh Parkinson và làm giảm nhẹ các triệu chứng của bệnh như run tay. Tuy nhiên, thành công trên khỉ đưa phải là thành công trên người. Nhóm nghiên cứu hy vọng có thể tiến hành thử nghiệm cứu hy vọng có thể tiến hành thử nghiệm lâm sàng trên bệnh nhân Parkinson trong vòng 5 năm tới.

Continue reading

Thực tế là vậy sao? BÀI HỌC CUẢ MỘT HỌC SINH LỚP 6 Sáng nào cũng vậy, khi con gà trống nhà em gáy te te là mẹ em trở…

Thực tế là vậy sao?
BÀI HỌC CUẢ MỘT HỌC SINH LỚP 6
Sáng nào cũng vậy, khi con gà trống nhà em gáy te te là mẹ em trở dậy lục tục chuẩn bị ra đồng. Mấy năm nay mẹ em cứ dậy là kêu đau người, đau đầu liên tục.
Mẹ thường ca cẩm với bố, ông to xác thế, sao không chăm bẵm mấy sào rau cho tôi, ngày nào tôi cũng phải quần quật từ sáng đến tối ngoài đồng, tôi sắp chết rồi ông có biết không?
Bố em cũng đã dậy từ lâu, ông đăm chiêu nhấp một ngụm rượu sếch (ở quê em uống rượu vã không có đồ nhắm thì gọi là rượu sếch) rồi bảo mẹ:
-Bà phải chịu khó mà cày cấy, tôi ở nhà còn đàn lợn, gà rồi lại còn bán quán lòng lợn tiết canh, vất vả lắm thay.
Mẹ em không nói không rằng, chuẩn bị quần áo, khẩu trang kín mít rồi ra đồng.
Ở đồng, mẹ em trồng nhiều rau muống, rau cải với xu hào, thi thoảng bà còn tăng gia thêm cả vài sào dưa hấu. Mùa nào cũng vậy, rau xanh mơn mởn, lá nảy mượt mà.
Em rất muốn giúp mẹ nhưng cứ hễ thò mặt ra đồng là mẹ em đuổi em quầy quậy, bà bảo:
-“Về ngay, cái thằng ranh kia, chỗ sung sướng thì mày không ở lại đâm đầu ra đây. Mày có muốn chết sớm không con.”
Em hỏi mãi thì mẹ mới nói thật:
-“Con ơi rau nhà ta chỉ có 1 luống ở gần nhà ăn được, mấy sào này phải phun thuốc cho nó lớn nhanh, bán nhanh thì mới có tiền cho mày ăn học. Mẹ ngày nào cũng ra đồng, cũng phun thuốc nên đầu hay đau nhức, cơ thể mệt mỏi, mắt mờ, tai ù, chân chậm… chẳng biết rồi mẹ sống được để chăm bẵm mày đến bao giờ”.
Em thương mẹ quá nhưng chẳng biết làm gì giúp mẹ. Em còn bé chưa phun được thuốc sâu.
Ruộng rau của nhà ăn khác hẳn với những luống rau mơn mởn đang chuẩn bị thu hoạch để bán.
Nghe mẹ nói em mới biết, hóa ra kiến thức sinh học trong mấy cuốn sách giáo khoa cô giáo vẫn dạy chẳng còn đúng nữa.
Sách dạy trồng rau muống, rau cải, su su, rau ngót, rau cần… phải 1,2 tháng mới cho thu hoạch còn rau của mẹ em cho thu hoạch chỉ 4,5 ngày.
Hôm trước em thấy mẹ phun thuốc chì chạt, sáng hôm sau đã thấy rau xanh mơn mởn rồi mẹ cắt xoàn xoạt đem đi chợ bán.
Em thèm ăn mấy mớ rau đó lắm vì nó xanh và mướt nhưng mẹ toàn bắt em phải ăn luống rau còi cọc quanh nhà.
Một hôm vào vụ dưa, em đi học về ngang qua ruộng dưa gần nhà, đói và khát nước quá nên em nhảy xuống vặt tạm một quả định ăn cho mát.
Ai ngờ đang hí hoáy thì mẹ em chạy từ đằng xa lại kêu như cháy nhà, bà la lên bai bải:
-“Ối con ơi mày không thương bố mẹ nữa sao, muốn ăn thì về luống dưa ở vườn mà ăn chứ mẹ có tiếc con đâu. Mày ăn quả này vào sau này con có mệnh hệ gì mẹ sống làm sao được”.
Em chán quá bỏ ngang miếng dưa rồi về. Mẹ chắc chẳng thương em, mấy quả dưa trong vườn nhà cũng trồng cùng ngày với dưa ngoài ruộng mà nó bé bằng con chuột nhắt. Đợi đến bao giờ em mới được ăn.
Ra đồng giúp mẹ không được, em muốn về nhà để phụ bố. Nhưng bố em cũng chẳng khiến. Ông và mấy chú hàng xóm giết lợn rất nhanh và thạo.
Hàng chục con lợn lúc bắt về nó kêu eng éc điếc cả tai nhưng bố chỉ hòa hòa cái thuốc gì đó cho chúng uống là con nào con ấy ngủ lăn quay. Chờ cho lũ lợn ngủ hết ông mới sai mấy chú giúp việc bơm nước vào mồm lợn cho bọn nó no ễnh bụng lên.
Đợi một lúc lâu cho lợn ngấm nước bố em mới sai các chú đem đi mổ.
Chú Tỉn là chú họ của em hay bảo:
-“Bây giờ có cái chiêu bơm nước này hay thật, một con lợn lãi được bao nhiêu từ nước lã. Cái thuốc an thần này cũng đúng là lợi hại, mổ con lợn cả tạ mà chả phải vất vả, thịt lại được giữ lâu, rất tươi mầu”.
Mang tiếng là nhà bán thịt lợn lại bán cả lòng lợn tiết canh đầu ngõ nhưng em chẳng bao giờ được ăn miếng thịt, miếng lòng nào.
Hễ em ho he ra quán bảo bố:
-“Bố ơi con đói”
là ông lại quát ầm lên:
-“Vào nhà xem còn cơm nguội không, ăn tạm đi con ạ, thiếu chất tí cũng được còn hơn ăn thịt lợn này thừa chất. Mấy cái nước lã với thuốc an thần bố bơm vào lợn đã ăn thua gì, ở chỗ nuôi người ta còn cho lợn ăn toàn chất cấm, thuốc kích thích tăng trọng, lợn nuôi có 2 tháng mà được non 1 tạ.
Lợn này là lợn thuốc đấy con ạ”.
Thế là ngày nào em cũng chẳng được ăn gì, dù toàn thứ nhà em làm. Ăn gì bố mẹ em cũng cấm chỉ sợ em phải thực phẩm bẩn ngộ độc, ung thư. Sao em khổ thế?
Hôm trước, bác hàng xóm có tổ chức đám cưới cho con trai lấy vợ ở làng bên.
Tiệc cưới rất vui nhưng đến lúc ăn cỗ thì hai họ đánh nhau ầm ĩ.
Lệ làng em là khi làm cỗ cưới, nhà trai nhà gái đều phải góp thực phẩm để mâm cỗ thêm ấm cúng, tình nghĩa chan hòa.
Vào tiệc, bố chú rể gắp một miếng thịt gà vào bát của bố cô dâu rồi bảo:
– “Đây, đây, mời bác xơi miếng thịt gà, gà nhà bác thì mời bác xơi trước mới phải phép”.
Bố cô dâu hình như đã nóng mắt lắm nhưng vẫn cố kìm chế.
Ông lại gắp miếng thịt lợn rồi bảo:
– “Mời bác xơi miếng thịt lợn nhà bác, tôi cung kính nhường bác ăn lợn nhà bác trước.”
Hai bên thông gia cứ đùn đẩy cho nhau nhưng chẳng ai dám ăn gì.
Bố cô dâu ngà ngà say rồi đỏ mặt tía tai nói:
-“Thịt lợn nhà nó mà nó không dám hốc, nó định lừa cho cả họ nhà mình ăn để mình chết sớm à?”
Thế là cả hai họ lao vào đánh nhau.
Bố chú rể và bố cô dâu vật lộn với nhau rất hăng, ông thì cầm miếng thịt gà, ông thì cầm miếng thịt lợn cứ đòi nhét vào mồm nhau xong rồi hét toáng lên:
-“Hôm nay tao cho mày chết, hôm nay tao cho mày chết.”
Đám cưới lẽ ra là ngày vui mà cuối cùng bung bét hết. Cả hai họ đói ngao lên rồi vác bụng rỗng đi về. Họ nhà giai thì chê thực phẩm nhà gái bẩn, nhà gái thì bảo mấy con lợn tăng trọng vù vù của nhà trai ăn sao được. Cô dâu chú rể khóc hết cả nước mắt.
Em với thằng Tủn đi xem đám cưới từ sáng mà phải đem cơm nắm rang muối trắng để ăn.
Cả mấy năm ăn chay trường như vậy em với Tủn với nhiều đứa trẻ nữa trong làng đều gầy giơ xương, má hóp, đít tóp, da xanh tái hoặc vàng bủng.
Chiều nay khi đi học về ngang ruộng dưa, em với Tủn đói quá bèn ngồi xuống bờ để thở.
Cô bảo chúng em bị suy dinh dưỡng rồi, nếu bố mẹ các em cũng như nhiều người nông dân khác không thay đổi cách trồng trọt, chăn nuôi thì sớm muộn gì cả lớp, cả trường sẽ có nguy cơ bị ung thư.
Ung thư thể chất đã đáng lo nhưng ung thư tâm hồn còn đáng sợ hơn gấp bội.
Em và Tủn chưa hiểu rõ ung thư tâm hồn là như thế nào. Em chỉ thấy đói, đói và thèm bát canh bầu mẹ nấu, thèm đến ứa nước miếng đĩa thịt gà thơm phức bố luộc cho ăn.
Tủn thì bảo, nó mơ được chạy chân trần trên bờ ruộng thơm mùi cỏ mật, thèm miếng dưa hấu mát lành, thèm bầu trời xanh mát không có mùi thuốc trừ sâu. Hai đứa cứ thế nằm trên bờ ruộng kể về nỗi thèm thuồng bình dị của trẻ thơ.
Hình như chúng em đói lả và ngất đi. Trong mơ em vẫn nghe thấy tiếng mẹ khóc nấc lên rồi kêu thảm thiết:
“Ối con ôi sao mà ra nông nỗi này, sao hai đứa nằm thiêm thiếp ở đây”.
Em muốn nói với mẹ, con chỉ đói lả đi thôi, chỉ cần mẹ cho con ăn miếng dưa hấu là sẽ tỉnh lại ngay. Thế mà mẹ nhất quyết không cho em ăn.
Buồn quá. Người lớn sao lại khó hiểu như vậy nhỉ.
Ai cũng nhăm nhăm kiếm thật nhiều tiền. Nhưng tiền nhiều để làm gì khi hàng ngày cứ hủy hoại, đầu độc lẫn nhau.
Em sợ rồi sẽ giống bố mẹ
ST